Bạn,
Sau đây là một nhạc phẩm ngoại quốc khác được chuyển sang lời Việt theo dạng thứ hai (xắp xếp lời nhạc sao cũng được miễn bài theo ý chính của bản gốc.) Đó là bài dịch Yêu Nhau Mùa Hè, Khóc Nhau Mùa Đông của nhạc sĩ Tuấn Dũng, dịch từ bản Summer Kisses, Winter Tears do danh ca Elvis Presley trình bày.
Mở đầu bài hát, ý từ bản Anh ngữ:
Những nụ hôn hè, những giọt nước mắt mùa đông
Là những gì cô ấy đã trao tôi
Chưa hề nghĩ rằng tôi cô đơn trên hành trình này
với những giấc mơ về kỷ niệm xưa
Đã được gắn thêm những hình tượng và lối hành văn giản dị hơn, phù hợp với lối suy nghĩ của người Việt hơn:
Tình yêu ta ngỡ không đổi thay
Làn môi ấm trao nhau đêm hè
Nhưng đến khi Thu tàn Đông sang buốt giá
Tiếc thay chỉ còn là nước mắt
Ta thấy nhạc sĩ Tuấn Dũng đã khéo léo khai triển ý tương phản hè thế này, đông thế kia, bằng cách đưa thêm hai hình tượng vào là "môi ấm" và "nước mắt" để tương phản nhau, cũng như cách dùng chuyển tiếp "Thu tàn Đông sang buốt giá" thay vì đem ngay vào mùa Đông.
Trong đoạn kế tiếp, trong khi bản gốc vẫn tiếp tục "làm dáng" bằng cách giấu biệt đi những kỷ niệm thế này, thế kia, mà chỉ chú tâm vào than vãn:
Tôi ước chi sự cô đơn (nó) biết tới hạnh phúc
Nhưng tôi nghĩ tôi cũng không nên than phiền
Vì tôi vẫn còn nhớ tới mặt trời mùa hè
và cả những kỷ niệm
Thì nhạc sĩ đã bỏ thêm vào "lời ân ái trao nhau hôm nào" để cho bài nhạc có thêm hình tượng cụ thể, tạo đồng cảm với người nghe.
Tình yêu ơi đến chi rồi đi?
Lời ân ái trao nhau hôm nào
Sao nỡ quên đi bao tình xưa thắm thiết
Để riêng ta mang sầu đau
Trong điệp khúc, cả lời gốc lẫn lời việt đều chú tâm khai thác các nốt nhạc bổng để diễn tả cảnh trăng sao:
Ngọn lửa tình yêu, ngọn lửa tình yêu
Có thể cháy bỏng từ trên cao
Và không gì có thể soi sáng đêm den
Như một ánh sao rơi
Theo thiển ý, bản gốc đã dùng điển tích là ước muốn một điều ước sẽ thành khi thấy ánh sao rơi, để xa xôi nói về ước muốn người con gái sẽ trở về với anh ta, soi sáng đêm dài. Ta thấy rõ sự tương phản giữa sáng và tối.Nhạc sĩ Tuấn Dũng, cũng theo ý bài gốc nhưng dùng hình tượng Việt Nam hơn, như "trăng soi lối mòn", "sáng lấp lánh", "sao úa rơi", và cũng tiếp tục trình bày sự tương quan giữa cảnh và người, cảnh nói hộ tâm trạng của người:
Ngày ta yêu nhau, sao sáng lấp lánh
Ánh trăng soi lối mòn
Mà sao hôm nay, ánh trăng thôi sáng soi
Ngàn vì sao úa rơi
Trong phiên khúc cuối, bản gốc nhắc lại hình tượng cũ - ngôi sao - với một nuối tiếc là sao đã nhạt dần cuối chân trời, bỏ tôi ở lại với đêm dài:
Những nụ hôn hè, những giọt nước mắt mùa đông
Như ngôi sao kia đã khuất dần
Bỏ tôi lại đây gặm nhấm đêm dài
với những giấc mơ về quá khứ.
Những nụ hôn hè, những giọt nước mắt mùa đông
Trong bản dịch, nhạc sĩ đã bỏ hẳn hình ảnh ngôi sao, thay vào đó là cánh chim, làm cho lời nhạc gần gụi với lối suy nghĩ "cánh chim bay về phương trời xa" của người Việt mình hơn.
Giờ đây ta mới hay tình yêu
Tựa như cành chim bay xa vời
Trong bóng đêm ta nhìn sao rơi ước thấy
Cánh chim kia bay về đây.
Hè yêu nhau, khóc nhau mùa Đông
Nói chung, tôi thích cả bài gốc lẫn bài dịch, mà cũng có thể nói tôi thích bài dịch hơn cả bài gốc về những hình tượng man mác gần gũi như cánh chim, ánh trăng soi lối mòn,v.v Nếu có thể kể về một điều mà tôi nghĩ sẽ làm bài hát trọn vẹn hơn, sẽ là cách nhạc sĩ Tuấn Dũng để đúng những chữ Việt ở chỗ bản Anh ngữ để câu "Summer Kisses, Winter Tears". Các bạn nào đọc blog tôi thường xuyên sẽ thấy rải rác các bài viết, bài dịch nói lên tầm quan trọng của cái tựa bài, như là một điểm mốc để người nghe tựa vào, vừa lặp lại để cho ý bài nhớ lâu hơn trong trí nhớ của người nghe, vừa là kết luận cho một đoạn một khi ý tứ đã bắt đầu lan man. Nếu bạn để ý kỹ, những chữ "Summer Kisses, Winter Tears" đặt ở vị trí rất quan trong là đầu câu phiên khúc, và cuối cùng lặp lại ở cuối bài. Nhạc sĩ đã viết câu "Hè yêu nhau, khóc nhau mùa Đông" thật hay, phải chi ông cũng để thêm câu đó ở đúng chỗ đầu phiên khúc như bản gốc, cũng như dùng nó làm tựa bài, thì có lẽ bản dịch sẽ còn thành công hơn nữa.
Các bạn có thể tham khảo thêm về cách đặt lời từ bản dịch này: Tổng quan về Lý thuyết viết lời cho một bản nhạc ( http://hoctroviet.blogspot.com/2011/02/tong-quan-ve-ly-thuyet-viet-loi-cho-mot.html )
Hẹn gặp bạn bài viết sau.
Hoctro
3/29/11
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phân tích bài dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phân tích bài dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011
Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011
The End of The World - Một bài hát, hai cách dịch
Bạn,
Hôm nay có chút giờ rảnh tôi lục lọi harddrive và tìm ra được bài nhạc "The End of the World" tôi đã scan và lưu trữ. Đây là một trong khoảng 100 bài nhạc mà tôi đã sưu tầm và chép tay từ thời còn trai tráng 20 năm trước, khi còn ở VN thiếu thốn đủ thứ. Tôi nhớ hồi đó không biết sao mà tiếc tiền không đi copy, chịu khó ngồi hoặc nhìn bài chép lại, hoặc do thầy viết xuống rồi chép lại, và cũng có một số bài tự nghe rồi viết lại nữa.
Tôi thêm vào lời dịch của bạn Leaqua để bạn dễ đánh theo hợp âm và hát theo.
Ngày cuối cùng của thế giới
Dịch lời việt LeaquaSao nắng chan hòa mãi thế gian này?
Sao sóng vỗ bờ bọt trắng bay?
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Là đến khi anh không còn yêu em !
Chim vẫn trên cành hót líu lo gần
Ngôi sao trên trời lấp lánh xa
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Tận thế sẽ như một ngày em mất anh
Hỏi lòng mình sao mỗi sáng cứ thức giấc nơi này?
Vì đâu ngày vẫn nối tiếp từng đêm dài?
Ai biết đâu, vì sao?
Nào ai biết đâu, vì sao?
Đời cứ vô tư xoay hoài xoay mãi
Sao con tim này đập mãi ân tình?
Sao lệ dâng đầy nghe mắt cay?
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Lời nói chia tay đau buồn anh đã trao
Nào ai hay ngày thế giới sẽ dừng trôi
Mình đã chia tay nhau rồi,xa mãi thôi!
***
Sau đó, tôi lại tìm ra bản dịch của cố nghệ sĩ Trường Kỳ:
***
Bạn thấy nghệ sĩ Trường Kỳ đã mặc hẳn một tấm áo mới cho bài nhạc, trong khi bạn Leaqua thì cố gắng viết lời theo thật sát bài gốc. Tôi thấy hai bài này như hai chị em Thúy Kiều Thúy Vân, mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Do theo sát và đọc hết các bài dịch của Leaqua, tôi biết quá trình bạn ấy viết ra một bài cũng gian nan lắm chứ không phải "dễ như lấy từ trong túi ra." Qua kinh nghiệm bản thân với một (1!) bài dịch chẳng theo vần luật gì hết, tôi biết dịch nhạc là chuyện khó thiệt chứ không phải chơi. Qua các suy nghĩ trong blog của Leaqua, tôi thấy người dịch nhạc cần có mấy yếu tố sau:
1. thích nhạc ngoại quốc,
2. hiểu tiếng gốc của bài hát
3. thích thơ văn
4. vốn sống
5. cần cù, nhẫn nại, siêng
6. có hứng khởi, và tình cảm - tâm mà "thiền" quá viết không được.
Xem các bài dịch khác của Leaqua ở đây nhe bạn:
Hẹn bạn kỳ sau,
Hoctro
3/25/11
***
Một vài bài nhạc khác tôi kẻ khi xưa, hầu hết là do thầy dạy nhạc modern piano của tôi viết, là anh K.Q. Đ. (tôi lúc nào cũng biết ơn Anh thật nhiều đã khai phá lòng yêu âm nhạc của tôi, trong hoàn cảnh Saigon khan hiếm sách dạy nhạc, chơi nhạc ngoại những năm cuối 80.) Anh Đ. thật "siêu", tôi nói tôi thích bài này, bài này, thế là anh ngồi xuống dạo đàn 5', rồi ngồi vào bàn kẻ nhạc và viết xong bài với đầy đủ hợp âm trong vòng 1/2 tiếng!!! Anh chả bao giờ xách tập nhạc nào theo hết, "it's all in his head!"
Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011
Phân tích bài dịch: Chuyện Tình (Love Story)
Bạn,
Thấy mấy bài nhạc in cũ trước 75 mình rất cảm động. Ngay cả bên Mỹ này bây giờ mua nhạc bản cũng là một xa xỉ, vì một bài từ 3 tới 4 đồng, không biết sao mua ly cafe tôi không tiếc, mà 2 ly cafe = một nhạc bản thì lại tiếc! Có lẽ vỉ bên Mỹ sách nhạc họ hay gom lại vào một quyển và bán chung từ 15$ tới 25$ một quyển, tùy theo độ dày, mỗi quyển 20 bài nhạc là ít, vậy thì mỗi bài chỉ có một đồng mà thôi. Có lẽ vì vậy mà tôi rất ít khi nào mua nhạc tờ chăng?
Hồi trước 75 thì tôi còn bé xíu, đâu có tiền mà mua mấy nhạc tờ, mà cũng chưa biết thích nhạc nữa, chỉ biết mê dích hình, chơi con thú, và đọc truyện Xì trum, Phan tân, Sĩ phú, Lục kỳ, ... mà thôi.
Để cho blog khỏi bị ... mốc, tôi sẽ lục tìm mấy bản nhạc hay, nhạc ngoại lời Việt, trước 75 đem lên bàn cân mổ xẻ. Viết mỗi ngày chút chút, khi nào hết ý kiến ý cò thì sang bài khác.
***
Trước tiên là bài Love Story - Chuyện Tình - Lời Việt Phạm Duy
Với những người không biết tiếng Anh - như tôi hồi xưa khi học cấp 2 và 3 ban Pháp văn - thì những bài dịch là cánh cửa mở để có thể đi vào thế giới nội tâm của bài hát, thay vì chỉ nghe ù ù cạc cạc mà không hiểu người ta nói những gì. Qua những bài dịch hay, ta có thể cảm nhận bài nhạc sâu sắc hơn, đệm guitar theo thích thú hơn. Tôi chịu ơn rất nhiều từ các bậc "tiền bối" như các quý ông Trường Kỳ, Lê Hựu Hà, Nam Lộc, Kỳ Phát v.v. cũng như các nhạc sĩ như Bố Già Phạm Duy, chịu chơi với dân hippy thời 70 rồi cùng nhau dịch nhiều bài nhạc Pháp Mỹ và ca hát tại "trường nhà" Lasan Taberd - như đã được thuật lại cặn kẽ với giọng văn thật tếu của cố nghệ sĩ Trường Kỳ trong quyển "Một Thời Nhạc Trẻ". Tuy sanh sau đẻ muộn, nhưng dư âm của phong trào nhạc trẻ đó vẫn còn âm vang thật mạnh mẽ trong tôi khi cầm trong tay các nhạc bản của họ mà tôi đã sưu tầm, và sẽ tìm cách gửi đến bạn xem blog nay mai.
Trở lại với Chuyện Tình. Vì hai lời Anh và Pháp đề ngay dưới lời Việt, thật dễ cho tôi so sánh cách dịch của nhạc sĩ Phạm Duy (PD) và tìm ra các thích thú nho nhỏ. Tôi chia các thích thú đó thành các tiểu đoạn:
1. Ns theo sát lời Anh hơn. Và ông sửa câu văn từ rặt Anh ngữ thành rặt Việt ngữ thật tài tình. Ông nắm bắt tinh thần của câu nhạc tiếng Anh" bắt đầu từ đâu bây giờ, để nói về câu chuyện mà tình yêu có thể trở nên thật tuyệt vời", rồi sắp xếp gọn ghẽ lại thành "biết dùng lời rất khó, để mà nói rõ, ôi biết nói gì, cuộc tình lớn quá." Ngoài ra ông còn cho thấy sự lúng túng của người kể: "để mà nói rõ" ... rồi "ôi biết nói gì" thay vì chỉ đơn thuần kể lại như bản gốc.
2. "Câu chuyện tình ngọt ngào mà còn xưa hơn cả biển" đã được làm gọn lại "biển già", rồi còn thêm vào tính từ "trắng xóa" rất hình tượng và thân thuộc mỗi khi ta dạo theo bờ biển.
3. Câu "một sự thật đơn giản về tình yêu mà nàng đem lại cho ta" đã được gói thành "cuộc tình quý giá" và một so sánh "như những ngọc ngà". Chữ tiếng Anh "she brings to me" nghe đơn giản quá, mà ns PD "thăng hoa" nó lên thành "nàng dành cho ta" nghe nó "intimately" (thân mật), "exclusively" (độc quyền) hơn.
4. "Ôi biết nói gì?" thật Việt hóa thay vì dịch theo cách Mỹ "Bắt đầu từ đâu bây giờ?"
5. Đoạn phiên khúc 2 cũng vậy, cách hành văn kiểu Mỹ "với câu chào hello đầu tiên, nàng đã đem ý nghĩa đến cho đời sống trống rỗng cũa tôi" đã được Việt hóa thật tự nhiên thành " Với một lời quý mến, mà nàng nói đến khi bước chân vào cuộc đời vắng ngắt". Ta thấy nhạc sĩ lại tiếp tục dùng những hình tượng cụ thể để nói về những chuyện tinh thần: thay vì chỉ "bước vào đời" thì rõ ràng hơn, hình tượng hơn là "khi bước chân vào", rồi thay vì chỉ "vắng", thì thành "vắng ngắt". Như tôi đã phân tích trong một số bài viết trước, cách dùng các tính từ như vắng ngắt, biển già, trắng xóa, ... này là một đặc trưng tiêu biểu của nhạc Phạm Duy.
6. Từ "cô ấy bước vào đời tôi và làm cuộc sống tốt đẹp hơn" mà thành "vì nàng đã hiến đôi cánh tay mềm nghìn đời quyến luyến" thì rất hay và rất hình tượng hóa. "Nàng hiến đôi tay" là trao phó thân xác cũng như tinh thần của nàng cho anh rồi còn gì nữa, anh bỏ tay nàng ra sao được, lỡ nàng rớt xuống vực sao? Mà đôi cánh tay mềm thì ai chẳng từng có những cảm giác rạo rực, thèm muốn được .. cầm tay người mình thầm yêu như zậy? Sao mà không nghìn đời quyến luyến cho được? Những tình cảm này khi thì thật gần gũi, khi thì lại cảm thấy thật bao la, "yêu đời yêu người". Thế nên mới có câu kế "Lòng ta đầy kín". Đầy kín mà dòng nhạc thì lại mênh mang, chuyển từ thứ Gm sang GM7 rồi G7, nghe ... quyến luyến vô cùng.
7. Điệp khúc cũng còn nhiều ý hay lắm, nhưng thôi tôi để bạn đọc tìm hiểu thêm. Chỉ xin nói một tiểu tiết nhỏ là "anh ấy" lúc cuối điệp khúc thì lại tìm "nắm đôi tay thiên thần" để "đi suốt mùa xuân". Trong lời gốc ở cuối phiên khúc 1 (#6 như đã phân tích ở trên) không có hình ảnh "bàn tay", chỉ có "cô ấy bước vào đời tôi", nhưng nhạc sĩ đã có chủ ý thêm vào ở đó, để lúc điệp khúc này nhắc lại ý bàn tay cho câu văn có sự lặp lại, và ý "quyến luyến" cũng rõ rệt hơn ở chỗ khéo lặp lại đó.
Hoctro xin ngừng bút. Hẹn bạn bài phân tích nhạc khác.
3/24/2011
Thấy mấy bài nhạc in cũ trước 75 mình rất cảm động. Ngay cả bên Mỹ này bây giờ mua nhạc bản cũng là một xa xỉ, vì một bài từ 3 tới 4 đồng, không biết sao mua ly cafe tôi không tiếc, mà 2 ly cafe = một nhạc bản thì lại tiếc! Có lẽ vỉ bên Mỹ sách nhạc họ hay gom lại vào một quyển và bán chung từ 15$ tới 25$ một quyển, tùy theo độ dày, mỗi quyển 20 bài nhạc là ít, vậy thì mỗi bài chỉ có một đồng mà thôi. Có lẽ vì vậy mà tôi rất ít khi nào mua nhạc tờ chăng?
Hồi trước 75 thì tôi còn bé xíu, đâu có tiền mà mua mấy nhạc tờ, mà cũng chưa biết thích nhạc nữa, chỉ biết mê dích hình, chơi con thú, và đọc truyện Xì trum, Phan tân, Sĩ phú, Lục kỳ, ... mà thôi.
Để cho blog khỏi bị ... mốc, tôi sẽ lục tìm mấy bản nhạc hay, nhạc ngoại lời Việt, trước 75 đem lên bàn cân mổ xẻ. Viết mỗi ngày chút chút, khi nào hết ý kiến ý cò thì sang bài khác.
***
Trước tiên là bài Love Story - Chuyện Tình - Lời Việt Phạm Duy
Với những người không biết tiếng Anh - như tôi hồi xưa khi học cấp 2 và 3 ban Pháp văn - thì những bài dịch là cánh cửa mở để có thể đi vào thế giới nội tâm của bài hát, thay vì chỉ nghe ù ù cạc cạc mà không hiểu người ta nói những gì. Qua những bài dịch hay, ta có thể cảm nhận bài nhạc sâu sắc hơn, đệm guitar theo thích thú hơn. Tôi chịu ơn rất nhiều từ các bậc "tiền bối" như các quý ông Trường Kỳ, Lê Hựu Hà, Nam Lộc, Kỳ Phát v.v. cũng như các nhạc sĩ như Bố Già Phạm Duy, chịu chơi với dân hippy thời 70 rồi cùng nhau dịch nhiều bài nhạc Pháp Mỹ và ca hát tại "trường nhà" Lasan Taberd - như đã được thuật lại cặn kẽ với giọng văn thật tếu của cố nghệ sĩ Trường Kỳ trong quyển "Một Thời Nhạc Trẻ". Tuy sanh sau đẻ muộn, nhưng dư âm của phong trào nhạc trẻ đó vẫn còn âm vang thật mạnh mẽ trong tôi khi cầm trong tay các nhạc bản của họ mà tôi đã sưu tầm, và sẽ tìm cách gửi đến bạn xem blog nay mai.
Trở lại với Chuyện Tình. Vì hai lời Anh và Pháp đề ngay dưới lời Việt, thật dễ cho tôi so sánh cách dịch của nhạc sĩ Phạm Duy (PD) và tìm ra các thích thú nho nhỏ. Tôi chia các thích thú đó thành các tiểu đoạn:
1. Ns theo sát lời Anh hơn. Và ông sửa câu văn từ rặt Anh ngữ thành rặt Việt ngữ thật tài tình. Ông nắm bắt tinh thần của câu nhạc tiếng Anh" bắt đầu từ đâu bây giờ, để nói về câu chuyện mà tình yêu có thể trở nên thật tuyệt vời", rồi sắp xếp gọn ghẽ lại thành "biết dùng lời rất khó, để mà nói rõ, ôi biết nói gì, cuộc tình lớn quá." Ngoài ra ông còn cho thấy sự lúng túng của người kể: "để mà nói rõ" ... rồi "ôi biết nói gì" thay vì chỉ đơn thuần kể lại như bản gốc.
2. "Câu chuyện tình ngọt ngào mà còn xưa hơn cả biển" đã được làm gọn lại "biển già", rồi còn thêm vào tính từ "trắng xóa" rất hình tượng và thân thuộc mỗi khi ta dạo theo bờ biển.
3. Câu "một sự thật đơn giản về tình yêu mà nàng đem lại cho ta" đã được gói thành "cuộc tình quý giá" và một so sánh "như những ngọc ngà". Chữ tiếng Anh "she brings to me" nghe đơn giản quá, mà ns PD "thăng hoa" nó lên thành "nàng dành cho ta" nghe nó "intimately" (thân mật), "exclusively" (độc quyền) hơn.
4. "Ôi biết nói gì?" thật Việt hóa thay vì dịch theo cách Mỹ "Bắt đầu từ đâu bây giờ?"
5. Đoạn phiên khúc 2 cũng vậy, cách hành văn kiểu Mỹ "với câu chào hello đầu tiên, nàng đã đem ý nghĩa đến cho đời sống trống rỗng cũa tôi" đã được Việt hóa thật tự nhiên thành " Với một lời quý mến, mà nàng nói đến khi bước chân vào cuộc đời vắng ngắt". Ta thấy nhạc sĩ lại tiếp tục dùng những hình tượng cụ thể để nói về những chuyện tinh thần: thay vì chỉ "bước vào đời" thì rõ ràng hơn, hình tượng hơn là "khi bước chân vào", rồi thay vì chỉ "vắng", thì thành "vắng ngắt". Như tôi đã phân tích trong một số bài viết trước, cách dùng các tính từ như vắng ngắt, biển già, trắng xóa, ... này là một đặc trưng tiêu biểu của nhạc Phạm Duy.
6. Từ "cô ấy bước vào đời tôi và làm cuộc sống tốt đẹp hơn" mà thành "vì nàng đã hiến đôi cánh tay mềm nghìn đời quyến luyến" thì rất hay và rất hình tượng hóa. "Nàng hiến đôi tay" là trao phó thân xác cũng như tinh thần của nàng cho anh rồi còn gì nữa, anh bỏ tay nàng ra sao được, lỡ nàng rớt xuống vực sao? Mà đôi cánh tay mềm thì ai chẳng từng có những cảm giác rạo rực, thèm muốn được .. cầm tay người mình thầm yêu như zậy? Sao mà không nghìn đời quyến luyến cho được? Những tình cảm này khi thì thật gần gũi, khi thì lại cảm thấy thật bao la, "yêu đời yêu người". Thế nên mới có câu kế "Lòng ta đầy kín". Đầy kín mà dòng nhạc thì lại mênh mang, chuyển từ thứ Gm sang GM7 rồi G7, nghe ... quyến luyến vô cùng.
7. Điệp khúc cũng còn nhiều ý hay lắm, nhưng thôi tôi để bạn đọc tìm hiểu thêm. Chỉ xin nói một tiểu tiết nhỏ là "anh ấy" lúc cuối điệp khúc thì lại tìm "nắm đôi tay thiên thần" để "đi suốt mùa xuân". Trong lời gốc ở cuối phiên khúc 1 (#6 như đã phân tích ở trên) không có hình ảnh "bàn tay", chỉ có "cô ấy bước vào đời tôi", nhưng nhạc sĩ đã có chủ ý thêm vào ở đó, để lúc điệp khúc này nhắc lại ý bàn tay cho câu văn có sự lặp lại, và ý "quyến luyến" cũng rõ rệt hơn ở chỗ khéo lặp lại đó.
Hoctro xin ngừng bút. Hẹn bạn bài phân tích nhạc khác.
3/24/2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




















