Bạn,
Tôi viết vội vài dòng để giới thiệu đến bạn một trang web rất gọn ghẽ, có nhiều bài sưu tầm lẫn của người cộng tác. Tình cờ đi search nhạc thì tôi tìm thấy web này.
http://amnhac.fm/
xem nhanh sơ đồ của cả web
http://amnhac.fm/index.php/so-do-trang-web
Tôi cũng có hân hạnh được chép về một vài bài bên ấy.
http://amnhac.fm/index.php/bai/414-nhac-ngoai-quoc/4624-nhung-bai-nhac-ngoai-quoc-loi-viet-cua-nha-bao-nghe-si-truong-ky
http://amnhac.fm/index.php/bai/165-le-uyen-phuong/4619-qchieu-phi-truongq-mot-tieu-bieu-cua-cach-viet-nhip-dieu-trong-nhac-le-uyen-phuong
http://amnhac.fm/index.php/bai/196-pham-duy/4620-tim-hieu-nghe-thuat-sang-tac-nhac-qua-ca-khuc-qhoa-rung-ven-songq-cua-nhac-si-pham-duy
v.v.
Nhờ trang ấy mà tôi đã biết một bài viết hay, về anh Duy Cường mà tôi rất mến mộ. Trang nhạc tôi phụ làm với anh ( http://www.duycuong.com ) cũng xuất hiện trên liên mạng vậy là gần 10 năm rồi, 2002, khi tôi còn đang học computer science UCI và vò vẽ tập làm web với HTML.
http://amnhac.fm/index.php/bai/90-duy-cuong/3199-duy-cuong-phu-thuy-hoa-am
Tôi rất thích bài viết mới nhất của cộng tác viên Ngọc Dung, ghi lại cảm nghĩ về lời dịch bài Khúc Hát Thanh Xuân.
http://amnhac.fm/index.php/blog/ngoc-dung/4696-khuc-hat-thanh-xuan
Mong bạn sẽ tìm thấy nhiều điều thú vị với trang web trên.
Thân mến,
Hoctro.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoctro Tản Mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoctro Tản Mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012
Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012
La Jupe En Laine (Chiếc váy len) - Julien Clerc
Bạn,
Tự nhiên sao mấy bữa nay trong đầu tôi cứ bị bài nhạc này ám ảnh hoài. Bài nhạc có tên là La Jupe En Laine do ca sĩ Pháp Julien Clerc trình bày. Tôi biết bài này qua việc theo dõi trang YouTube của anh Nicholas Phạm.
Sau đó thì tôi tìm ra video gốc do chính Julien Clerc trình bày.
http://www.youtube.com/watch?v=p_ECkR04YEM&feature=related
Hồi xưa (và bây giờ) thì tôi cũng không biết rành về nhạc anh/ông này. Nhưng nghe bài nhạc thì thấy chất giọng hay quá, như cafe' expresso vậy, đậm đà, sành điệu, chín chắn. Tiếng Pháp của tôi thì cũng thuộc loại ba rọi, có hai cuốn La France En Direct để dợt lại đó mà cũng ít khi ngó ngàng lắm. Tôi tìm ra một video này có lời tiếng Anh, không biết người dịch có đúng không, ai biết tiếng Pháp khi đọc post này xin làm ơn để vài dòng cho biết ý kiến! Tôi thì chỉ nhớ và hiểu được những chữ dễ dễ như l'amour fou, Elle danse, elle chante, còn khó hơn hay có nghĩa bóng là tôi chịu thua.
Nghe lời tiếng Anh thì thấy bài này có vẻ "creepy", chàng say mê ngắm nàng, cái này chắc là cái "thú đau thương" mà thế hệ trước mô tả đây :-)
Nhưng hai câu đầu thấy liền một cảm giác thân thuộc: đôi guốc mộc màu đen (hí hí, dịch thoát chữ đôi giày cao gót đó mà) và chiếc váy len, làm tôi nhớ lại một thời đi học viện Văn hóa Pháp quá đi. Có cô kia thật đẹp, rất Tây, mặt tròn như trái xoan, tóc dài, cứ mỗi chiều thứ Hai Tư Sáu nào cũng thả xeSolex Cady, xuống dốc Đồn Đất, tóc bay bay (dans le soleil et dans le vent - trong nắng trong gió), rồi quẹo phải qua Lê Thánh Tôn để vào trường cửa sau. Tên học trò nhí nhỏ hơn sáu bảy tuổi này cứ chiêm ngưỡng hoài rồi mới chịu xách cặp vô trường. Tức cái nàng học giỏi quá, học trên tôi mấy lớp nên chả có cơ hội làm quen để xin làm ... em nuôi, hihihi ...
Tôi có sưu tầm lại các bài nhạc Pháp khác (gần 200 bài!) do anh Nicholas làm video. Ảnh có cái taste nhạc trữ tình Pháp thiệt là hay. Mà ảnh ít nói, chả thấy viết gì nhiều trên youTube, ảnh chỉ thích chụp hình ... người đẹp! (Khôn quá trời!) Mời bạn cùng vào thưởng thức:
http://hoctroviet.blogspot.com/p/nhac-phap.html
***
La Jupe En Laine - Julien Clerc
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais, je veille
Sur son sommeil
Et tout ce qui la blesse me tue
Je ne vis plus, tu sais je brûle
Et tout se qui la blesse me tue
Jalouse et belle
Tu sais , je veille sur son sommeil
Elle se penche, elle se balance
Vous voyez bien que rien ne manque
Ni les silences, ni les serments
Ni les rubans fidèles et bleus
Ni les querelles des amoureux
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais, je veille
Sur son sommeil
Et tout ce qui la blesse me tue
Quand vient le soir
N'allez pas croire
Qu'on fera l'amour dans le noir
Et dans la chambre elle rit, elle ment
Et moi je meurs d'amour pour elle
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Le fol espoir de l'amour fou
Elle danse, elle chante
Et quand elle sort
J'attends j'attends, je prie surement
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais , je veille
Sur son sommeil
Et tout se qui la blesse me tue
Elle se penche, elle se balance
Vous voyez bien que rien ne manque
Elle change sa robe et l'eau des fleurs
Et moi je meurs d'amour pour elle
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Le fol espoir de l'amour fou
Elle danse, elle rit
Et quand elle
Tự nhiên sao mấy bữa nay trong đầu tôi cứ bị bài nhạc này ám ảnh hoài. Bài nhạc có tên là La Jupe En Laine do ca sĩ Pháp Julien Clerc trình bày. Tôi biết bài này qua việc theo dõi trang YouTube của anh Nicholas Phạm.
Sau đó thì tôi tìm ra video gốc do chính Julien Clerc trình bày.
http://www.youtube.com/watch?v=p_ECkR04YEM&feature=related
Hồi xưa (và bây giờ) thì tôi cũng không biết rành về nhạc anh/ông này. Nhưng nghe bài nhạc thì thấy chất giọng hay quá, như cafe' expresso vậy, đậm đà, sành điệu, chín chắn. Tiếng Pháp của tôi thì cũng thuộc loại ba rọi, có hai cuốn La France En Direct để dợt lại đó mà cũng ít khi ngó ngàng lắm. Tôi tìm ra một video này có lời tiếng Anh, không biết người dịch có đúng không, ai biết tiếng Pháp khi đọc post này xin làm ơn để vài dòng cho biết ý kiến! Tôi thì chỉ nhớ và hiểu được những chữ dễ dễ như l'amour fou, Elle danse, elle chante, còn khó hơn hay có nghĩa bóng là tôi chịu thua.
Nghe lời tiếng Anh thì thấy bài này có vẻ "creepy", chàng say mê ngắm nàng, cái này chắc là cái "thú đau thương" mà thế hệ trước mô tả đây :-)
Nhưng hai câu đầu thấy liền một cảm giác thân thuộc: đôi guốc mộc màu đen (hí hí, dịch thoát chữ đôi giày cao gót đó mà) và chiếc váy len, làm tôi nhớ lại một thời đi học viện Văn hóa Pháp quá đi. Có cô kia thật đẹp, rất Tây, mặt tròn như trái xoan, tóc dài, cứ mỗi chiều thứ Hai Tư Sáu nào cũng thả xe
Tôi có sưu tầm lại các bài nhạc Pháp khác (gần 200 bài!) do anh Nicholas làm video. Ảnh có cái taste nhạc trữ tình Pháp thiệt là hay. Mà ảnh ít nói, chả thấy viết gì nhiều trên youTube, ảnh chỉ thích chụp hình ... người đẹp! (Khôn quá trời!) Mời bạn cùng vào thưởng thức:
http://hoctroviet.blogspot.com/p/nhac-phap.html
***
La Jupe En Laine - Julien Clerc
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais, je veille
Sur son sommeil
Et tout ce qui la blesse me tue
Je ne vis plus, tu sais je brûle
Et tout se qui la blesse me tue
Jalouse et belle
Tu sais , je veille sur son sommeil
Elle se penche, elle se balance
Vous voyez bien que rien ne manque
Ni les silences, ni les serments
Ni les rubans fidèles et bleus
Ni les querelles des amoureux
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais, je veille
Sur son sommeil
Et tout ce qui la blesse me tue
Quand vient le soir
N'allez pas croire
Qu'on fera l'amour dans le noir
Et dans la chambre elle rit, elle ment
Et moi je meurs d'amour pour elle
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Le fol espoir de l'amour fou
Elle danse, elle chante
Et quand elle sort
J'attends j'attends, je prie surement
Des souliers noirs, une jupe en laine
Je ne dors plus tu sais , je veille
Sur son sommeil
Et tout se qui la blesse me tue
Elle se penche, elle se balance
Vous voyez bien que rien ne manque
Elle change sa robe et l'eau des fleurs
Et moi je meurs d'amour pour elle
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Les autres fois je pense à elle
Comme au Bon Dieu sans trop y croire
Le fol espoir de l'amour fou
Elle danse, elle rit
Et quand elle
Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012
The Beatles: If I Fell
Bạn,
Happy New Year 2012 đến bạn xem blog. Cũng còn gần 2 tuần nữa là Tết ta rồi, chợ hoa Tiểu Saigon vùng Cali cũng đã mở, chắc cuối tuần này tôi phải ghé qua chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.
Đúng là để blog "mốc" thì khó mà viết lại lắm, không phải vì không có chủ đề, mà là vì sợ "commitment", giống như mở một cánh cửa vậy, rồi đi lạc trong đó. Thôi kệ, nếu không viết được gì mới, thì viết về chủ đề mình quan tâm, rồi cứ thêm thắt vào cho post dài ra, khỏi phải mất nhiều posts, mà sau này mình cũng dễ kiếm.
Sáng nay tình cờ lạc vào youtube và nghe lại bài "If I Fell" của nhóm The Beatles, thấy họ trẻ trung, chords thì quá đặc sắc và nghe hổng ra nếu không lên đàn ... mò, hay dễ nhất là lấy sách nhạc ra coi. Nét nhạc của họ vẫn còn quá mới mẻ, cách tân, sau 50 năm đã trôi qua mà nhiều bài mới bây giờ nghe cũng không bằng, và chords thì dễ đoán.
***
If I Fell - The Beatles
If I fell in love with you
Would you promise to be true
And help me understand
'cause I've been in love before
And I found that love was more
Than just holding hands
If I give my heart to you
I must be sure
From the very start
That you would love me more than her
If I trust in you, oh please
Don't run and hide
If I love you too, oh please
Don't hurt my pride like her
'cause I couldn't stand the pain
and i would be sad
if i new love was in vain
So I hope you see that I
Would love to love you
And that she will cry
When she learns we are two
cause I couldn't stand the pain
and I would be sad if our new love was in vain
so I hope you see that I
would love to love you
and that she will cry when she learns we are two.
If I fell in love with you
Tạm dịch:
Nếu anh phải lòng em, em có hứa rằng sẽ thực lòng với anh, và giúp anh hiểu em hơn?
Vì anh đã nếm qua tình yêu rồi, và nghiệm ra rằng chuyện yêu đương phức tạp hơn
là đơn thuần chuyện nắm tay nhau
Nếu anh dâng hiến tim anh cho em
anh phải biết chắc ngay từ đầu
rằng em sẽ yêu anh nhiều hơn cô bồ của anh
Nếu anh tin vào em, thì xin em làm ơn
đừng chạy trốn và chơi trò cút bắt
Nếu anh cũng yêu em luôn, thì làm ơn
Đừng làm đau niềm kiêu hãnh của anh như cô ấy đã từng làm
Và anh sẽ đau khổ biết bao nếu tình yêu này là tình yêu vô vọng
Thế nên anh hy vọng em sẽ thấy rằng anh thiệt là muốn yêu em
Vì cô bồ hiện tại sẽ khóc khi biết chúng mình thành đôi
Vì anh sẽ không thể nào chịu đựng nổi
Và anh sẽ buồn lắm nếu chuyện chúng mình không thành.
Thế nên anh hy vọng em sẽ thấy rằng anh thiệt là muốn yêu em
Và rồi cô bồ anh sẽ khóc khi biết chúng mình thành đôi
***
Bạn thấy đó, lời nhạc giai đoạn đầu của nhóm Beatles thường là như vậy, những chuyện tình nhăng nhít, những "drama" vu vơ. Chuyện ba người, giống như "How can I tell her", nhưng mà hời hợt hơn rất nhiều, với ý chính là "dụ khị" người đẹp. Làm sao mà bắt người yêu sắp tới phải yêu mình nhiều hơn người yêu đang có? Trăm người thì cũng vậy thôi. Làm sao đoán được tình yêu?
Nhưng mà đó chính là căn bản của nhạc Beatles giai đoạn đầu, là nhạc giải trí, thời thượng, chords biến đổi tân kỳ, trống chững chạc, và bốn chàng "beau" trai, chơi đàn giỏi, và nhất là những giai điệu thật đẹp. Lời đâu cần phải suy nghĩ nhiều, chỉ cần nghe "kêu" và chuyên chở giai điệu là đủ.
***
Sau khi dịch thoát bài này theo nghĩa mình hiểu, hoctro thử làm một cái "If I Fell lời dịch" google search thì thấy có ai đã dịch trước rồi, nhưng có chỗ này lờ mờ, không rõ ý là khi bước vào tình yêu thì "có trăm lần vui, có vạn lần buồn" :-)))))
Lời gốc:
And I found that love was more
Than just holding hands
Lời dịch trên net:
Hoctro dịch thử:
... nghiệm ra rằng chuyện yêu đương phức tạp hơn
là đơn thuần chuyện nắm tay nhau.
***
1/12
Giở quyển The Songs of John Lennon: The Beatles years, thì bài này được dùng để phân tích kỹ lưỡng, tôi mừng quá. Đọc được một trang mới biết mình dịch sai một chỗ: Would you promise to be true không phải là em có hứa rằng sẽ thực lòng với anh mà phải dịch là em có hứa rằng sẽ chung thủy với anh (!) Thiệt là đau lòng cho cái khả năng dịch thuật của tôi! Vì câu này, nên ta thấy trong nội tâm anh chàng đã có mâu thuẫn rồi: mình thì lo bỏ bồ, trong khi lại đòi người khác chung thủy với mình. Hợp âm bài này cũng kinh hoàng lắm:
Intro:
Eb
If I fell in love with you
D
Would you promise to be true
Db Bbm
And help me understand
Eb
'cause I've been in love before
D
And I found that love was more
Em7 A7
Than just holding hands
Bạn thấy là chords đi xuống, và hai câu thì cấu trúc giống nhau, chỉ lập lại bằng cách xuống 1/2 nốt thôi. Sách phân tích thì nói rằng khi viết như vậy sẽ làm cho người nghe có một cảm giác là thiếu thiếu một cái gì đó, và giai điệu cũng "ambigious", mập mờ, vì anh chàng đang rất phân vân. Thực vậy, bài này dùng 2 nốt thăng, tức là Re trưởng, nhưng theo ta thấy chords và melody thì không xác định được chủ âm, mãi tới khi vào đoạn chính thì ta mới thấy lòi ra chủ âm đàng hoàng, rất phù hợp với lời nhạc, là lời đề nghị "Nếu anh tin vào em, thì xin em làm ơn đừng chạy trốn và chơi trò cút bắt," v.v.
Verse:
D Em F#m Fdim7 Em7
If I give my heart to you
A7
I must be sure
D Em F#m Fdim7 Em7
From the ve - ry start that you
A7 D
would love me more than her
Chords để thiệt là hay! Ba chords đầu đi lên D Em F#m, rồi đi xuống nửa cung Fdim7 Em và rồi A7 để vòng trở lại D làm tiếp một tiến trình tương tự (from the very start ...)
Nhưng cái hay nhất của bài là ở chỗ chuyển sang phần Bridge sau khi đã hát một lần nữa phần verse. Ta sẽ thấy cái chữ "her" ở cuối câu không trở về chủ âm hoàn toàn mà bị "suspended", treo lơ lửng và tiếp nối bằng một câu trong đó có G và rồi Gm ở chữ and I làm nhạc (và lòng tôi-người-nam) chùng xuống. Và kế nữa là chữ new love lại được thắp sáng trở lại bằng hợp âm chủ D trưởng, cũng rất phù hợp với tình yêu mới đang lóe lên.
Verse 2:
If I trust in you, oh please
Don't run and hide
If I love you too, oh please
Don't hurt my pride like ...
D9 D9 G
her 'cause I couldn't stand the pain
Gm
and i would be sad
D A7
if our new love was in vain
Cái verse tuyệt diệu ở phần trên lại được dùng trở lại , rồi lại nhắc lại như một khẳng định" you and me, we are gonna be a happy two, don't you think?"
so I hope you see that I
would love to love you
and that she will cry when she learns
we are two.
Câu cuối được thêm vào để khẳng định 100%
If I fell in love with you
Quyển "The Songs of John Lennon: The Beatles years" còn chỉ thêm rằng John Lennon đã cố tình làm lập lờ tựa bài "If I Fell", làm người nghe không rõ nghĩa, có thể chàng bị "lọt lầu" chăng ?(fall down). John tránh dùng lại chữ fell, chỉ nói rõ nghĩa là "if I fell in love with you" hai lần, ở đầu câu và ở cuối câu.
Sách nói trên mô tả chi tiết và bàn về nhạc thuật nhiều lắm, tôi cũng chưa có thời giờ đọc hết phân tích, để cuối tuần này đọc kỹ thêm. Trang link có một chương mẫu, viết về bài Ticket To Ride, bạn vào xem thử sẽ thấy cách tác giả phân tích kỹ lưỡng ra sao, nếu đem cách đó so sánh với cách hoctro tán dóc xưa nay thì thật là một trời một vực, người ta phân tích trình độ đại học, mình thì như mù sờ voi, hihi ... Hoctro hồi cách đây 10 năm mua sách này, rồi cảm khái và thử tập phân tích theo các bài nhạc Việt, khởi đầu là nhạc Trịnh Công Sơn ...
***
Happy New Year 2012 đến bạn xem blog. Cũng còn gần 2 tuần nữa là Tết ta rồi, chợ hoa Tiểu Saigon vùng Cali cũng đã mở, chắc cuối tuần này tôi phải ghé qua chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.
Đúng là để blog "mốc" thì khó mà viết lại lắm, không phải vì không có chủ đề, mà là vì sợ "commitment", giống như mở một cánh cửa vậy, rồi đi lạc trong đó. Thôi kệ, nếu không viết được gì mới, thì viết về chủ đề mình quan tâm, rồi cứ thêm thắt vào cho post dài ra, khỏi phải mất nhiều posts, mà sau này mình cũng dễ kiếm.
Sáng nay tình cờ lạc vào youtube và nghe lại bài "If I Fell" của nhóm The Beatles, thấy họ trẻ trung, chords thì quá đặc sắc và nghe hổng ra nếu không lên đàn ... mò, hay dễ nhất là lấy sách nhạc ra coi. Nét nhạc của họ vẫn còn quá mới mẻ, cách tân, sau 50 năm đã trôi qua mà nhiều bài mới bây giờ nghe cũng không bằng, và chords thì dễ đoán.
***
If I Fell - The Beatles
If I fell in love with you
Would you promise to be true
And help me understand
'cause I've been in love before
And I found that love was more
Than just holding hands
If I give my heart to you
I must be sure
From the very start
That you would love me more than her
If I trust in you, oh please
Don't run and hide
If I love you too, oh please
Don't hurt my pride like her
'cause I couldn't stand the pain
and i would be sad
if i new love was in vain
So I hope you see that I
Would love to love you
And that she will cry
When she learns we are two
cause I couldn't stand the pain
and I would be sad if our new love was in vain
so I hope you see that I
would love to love you
and that she will cry when she learns we are two.
If I fell in love with you
Tạm dịch:
Nếu anh phải lòng em, em có hứa rằng sẽ thực lòng với anh, và giúp anh hiểu em hơn?
Vì anh đã nếm qua tình yêu rồi, và nghiệm ra rằng chuyện yêu đương phức tạp hơn
là đơn thuần chuyện nắm tay nhau
Nếu anh dâng hiến tim anh cho em
anh phải biết chắc ngay từ đầu
rằng em sẽ yêu anh nhiều hơn cô bồ của anh
Nếu anh tin vào em, thì xin em làm ơn
đừng chạy trốn và chơi trò cút bắt
Nếu anh cũng yêu em luôn, thì làm ơn
Đừng làm đau niềm kiêu hãnh của anh như cô ấy đã từng làm
Và anh sẽ đau khổ biết bao nếu tình yêu này là tình yêu vô vọng
Thế nên anh hy vọng em sẽ thấy rằng anh thiệt là muốn yêu em
Vì cô bồ hiện tại sẽ khóc khi biết chúng mình thành đôi
Vì anh sẽ không thể nào chịu đựng nổi
Và anh sẽ buồn lắm nếu chuyện chúng mình không thành.
Thế nên anh hy vọng em sẽ thấy rằng anh thiệt là muốn yêu em
Và rồi cô bồ anh sẽ khóc khi biết chúng mình thành đôi
***
Bạn thấy đó, lời nhạc giai đoạn đầu của nhóm Beatles thường là như vậy, những chuyện tình nhăng nhít, những "drama" vu vơ. Chuyện ba người, giống như "How can I tell her", nhưng mà hời hợt hơn rất nhiều, với ý chính là "dụ khị" người đẹp. Làm sao mà bắt người yêu sắp tới phải yêu mình nhiều hơn người yêu đang có? Trăm người thì cũng vậy thôi. Làm sao đoán được tình yêu?
Nhưng mà đó chính là căn bản của nhạc Beatles giai đoạn đầu, là nhạc giải trí, thời thượng, chords biến đổi tân kỳ, trống chững chạc, và bốn chàng "beau" trai, chơi đàn giỏi, và nhất là những giai điệu thật đẹp. Lời đâu cần phải suy nghĩ nhiều, chỉ cần nghe "kêu" và chuyên chở giai điệu là đủ.
***
Sau khi dịch thoát bài này theo nghĩa mình hiểu, hoctro thử làm một cái "If I Fell lời dịch" google search thì thấy có ai đã dịch trước rồi, nhưng có chỗ này lờ mờ, không rõ ý là khi bước vào tình yêu thì "có trăm lần vui, có vạn lần buồn" :-)))))
Lời gốc:
And I found that love was more
Than just holding hands
Lời dịch trên net:
Và anh hiểu rằng, tình yêu còn hơn
Cả những cái nắm tay.
Hoctro dịch thử:
... nghiệm ra rằng chuyện yêu đương phức tạp hơn
là đơn thuần chuyện nắm tay nhau.
***
1/12
Giở quyển The Songs of John Lennon: The Beatles years, thì bài này được dùng để phân tích kỹ lưỡng, tôi mừng quá. Đọc được một trang mới biết mình dịch sai một chỗ: Would you promise to be true không phải là em có hứa rằng sẽ thực lòng với anh mà phải dịch là em có hứa rằng sẽ chung thủy với anh (!) Thiệt là đau lòng cho cái khả năng dịch thuật của tôi! Vì câu này, nên ta thấy trong nội tâm anh chàng đã có mâu thuẫn rồi: mình thì lo bỏ bồ, trong khi lại đòi người khác chung thủy với mình. Hợp âm bài này cũng kinh hoàng lắm:
Intro:
Eb
If I fell in love with you
D
Would you promise to be true
Db Bbm
And help me understand
Eb
'cause I've been in love before
D
And I found that love was more
Em7 A7
Than just holding hands
Bạn thấy là chords đi xuống, và hai câu thì cấu trúc giống nhau, chỉ lập lại bằng cách xuống 1/2 nốt thôi. Sách phân tích thì nói rằng khi viết như vậy sẽ làm cho người nghe có một cảm giác là thiếu thiếu một cái gì đó, và giai điệu cũng "ambigious", mập mờ, vì anh chàng đang rất phân vân. Thực vậy, bài này dùng 2 nốt thăng, tức là Re trưởng, nhưng theo ta thấy chords và melody thì không xác định được chủ âm, mãi tới khi vào đoạn chính thì ta mới thấy lòi ra chủ âm đàng hoàng, rất phù hợp với lời nhạc, là lời đề nghị "Nếu anh tin vào em, thì xin em làm ơn đừng chạy trốn và chơi trò cút bắt," v.v.
Verse:
D Em F#m Fdim7 Em7
If I give my heart to you
A7
I must be sure
D Em F#m Fdim7 Em7
From the ve - ry start that you
A7 D
would love me more than her
Chords để thiệt là hay! Ba chords đầu đi lên D Em F#m, rồi đi xuống nửa cung Fdim7 Em và rồi A7 để vòng trở lại D làm tiếp một tiến trình tương tự (from the very start ...)
Nhưng cái hay nhất của bài là ở chỗ chuyển sang phần Bridge sau khi đã hát một lần nữa phần verse. Ta sẽ thấy cái chữ "her" ở cuối câu không trở về chủ âm hoàn toàn mà bị "suspended", treo lơ lửng và tiếp nối bằng một câu trong đó có G và rồi Gm ở chữ and I làm nhạc (và lòng tôi-người-nam) chùng xuống. Và kế nữa là chữ new love lại được thắp sáng trở lại bằng hợp âm chủ D trưởng, cũng rất phù hợp với tình yêu mới đang lóe lên.
Verse 2:
If I trust in you, oh please
Don't run and hide
If I love you too, oh please
Don't hurt my pride like ...
D9 D9 G
her 'cause I couldn't stand the pain
Gm
and i would be sad
D A7
if our new love was in vain
Cái verse tuyệt diệu ở phần trên lại được dùng trở lại , rồi lại nhắc lại như một khẳng định" you and me, we are gonna be a happy two, don't you think?"
so I hope you see that I
would love to love you
and that she will cry when she learns
we are two.
Câu cuối được thêm vào để khẳng định 100%
If I fell in love with you
Quyển "The Songs of John Lennon: The Beatles years" còn chỉ thêm rằng John Lennon đã cố tình làm lập lờ tựa bài "If I Fell", làm người nghe không rõ nghĩa, có thể chàng bị "lọt lầu" chăng ?(fall down). John tránh dùng lại chữ fell, chỉ nói rõ nghĩa là "if I fell in love with you" hai lần, ở đầu câu và ở cuối câu.
Sách nói trên mô tả chi tiết và bàn về nhạc thuật nhiều lắm, tôi cũng chưa có thời giờ đọc hết phân tích, để cuối tuần này đọc kỹ thêm. Trang link có một chương mẫu, viết về bài Ticket To Ride, bạn vào xem thử sẽ thấy cách tác giả phân tích kỹ lưỡng ra sao, nếu đem cách đó so sánh với cách hoctro tán dóc xưa nay thì thật là một trời một vực, người ta phân tích trình độ đại học, mình thì như mù sờ voi, hihi ... Hoctro hồi cách đây 10 năm mua sách này, rồi cảm khái và thử tập phân tích theo các bài nhạc Việt, khởi đầu là nhạc Trịnh Công Sơn ...
***
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011
Merry Christmas and Happy New Year 2012
Bạn,
Thế là một năm nữa lại sắp trôi qua. Hoctro xin chúc bạn và gia quyến một mùa Giáng Sinh vui tươi và một năm mới an khang thịnh vượng.
Như thông lệ mỗi cuối năm, tôi đi xem lại tựa bài của những gì tôi đã viết trong năm, và cảm thấy hài lòng, tuy số lượng bài ít đi nhưng có nhiều bài viết nói hay dịch về sở thích âm nhạc, như bài Tổng quan về Lý thuyết viết lời cho một bản nhạc, rồi Giới thiệu sách "What makes it great", một loạt ba bài viết về nhạc Lê Uyên Phương: Vài cảm nghĩ về nhạc thuật của nhạc sĩ Lê Uyên Phương, Vài cảm nghĩ về "Buồn Đến Bao Giờ"
và "Chiều Phi Trường" - Một tiêu biểu của cách viết nhịp điệu trong nhạc Lê Uyên Phương. Nhạc dịch lời Việt cũng được chú ý, qua một số bài sưu tầm hay cảm nghĩ về nhạc lời Việt của các nhạc sĩ Trường Kỳ, Tuấn Dũng, Phạm Duy. Tôi cũng viết một bài viết ngắn giới thiệu một bài nhạc dịch của bạn Leaqua:
Vài cảm xúc về bản dịch mới nhất của Leaqua, bài Michele (Gerard Lenorman trình bày). Leaqua vẫn tiếp tục sáng tác nhạc đều tay, đến nay sau hơn một năm đã có trên 62 bài dịch.với bài mới nhất là Colors of The Wind - Vanessa Williams, cho thấy phong độ của cô vẫn như trước, và đang chuyển hướng sang những thể tài đa dạng hơn như thông qua mô tả thiên nhiên để diễn tả tâm trạng nhân vật. Trong DVD Thúy Nga 104 mới nhất, ca sĩ Khánh Hà cũng có hát lời Việt bản nhạc Entre Nous ( mà MC Nguyễn Ngọc Ngạn giới thiệu sai là một trong những bài nhạc hay được giới yêu nhạc hát trong những thập niên 60-70 - bài Entre Nous được hát lần đầu bởi Chimene Badi thập niên 00 của thế kỷ 21), theo tôi lời dịch bài đó hời hợt, không nói lên được tâm trạng nhân vật nếu đem so sánh với bài dịch của Leaqua Entre Nous - Chimène Badi - Em và Anh,theo đó những chữ "khi" mô tả rất đắt những buồn vui, hờn dỗi trong tình yêu giữa hai người nam và nữ:
Trở lại phần điểm blog nhà, các bài viết khác đáng lưu ý trong năm qua là Những kỷ niệm về nhạc Paul Mauriat, hay một loạt ba bài viết về nhạc Phạm Duy:Vài cảm nhận nhỏ về bài "Cho Nhau", rồi Vài cảm nghĩ về nhạc phẩm "Rong Ca 1 - Người Tình Già Trên Ðầu Non" , và Nghĩ quanh quẩn về chủ đề "mưa" trong nhạc phẩm "Mưa Rơi" của nhạc sĩ Phạm Duy. Sau cùng là một bài viết về Tìm Hiểu về Bộ Não Con Người và Óc Sáng Tạo
Năm 2011 cũng là năm tôi kỷ niệm 20 năm làm việc với hãng, năm tôi cho con trai út đi học đàn piano, năm bạn thân tôi lên xe bông, năm tôi bắt đầu đầu tư vào iPad2 để mua các apps dạy con trai tôi học toán, học chữ mới theo màn hình cầm tay. Tôi cũng mua cái app GarageBand mà không sao có thì giờ chen vào giành máy với bà xã và hai đứa con, mà tôi thì không có tiền mua mỗi người một cái, hihi ... Năm tới tôi cũng muốn blog hoctroviet có số lượng posts khiêm tốn 75 bài như vậy, chỉ post khi nào có chuyện thật muốn nói, còn không thì thôi để dành sức lực làm chuyện khác như học GarageBand, học chụp hình chẳng hạn.
Một lần nữa cám ơn bạn đã theo dõi post tới lúc cuối và xin chúc bạn vạn sự như ý!!!
Hoctro
12-21-2011
*** Update 12-26-11: Ngày vui qua mau!!!!
South Coast Plaza 12/26/11
Thế là một năm nữa lại sắp trôi qua. Hoctro xin chúc bạn và gia quyến một mùa Giáng Sinh vui tươi và một năm mới an khang thịnh vượng.
Như thông lệ mỗi cuối năm, tôi đi xem lại tựa bài của những gì tôi đã viết trong năm, và cảm thấy hài lòng, tuy số lượng bài ít đi nhưng có nhiều bài viết nói hay dịch về sở thích âm nhạc, như bài Tổng quan về Lý thuyết viết lời cho một bản nhạc, rồi Giới thiệu sách "What makes it great", một loạt ba bài viết về nhạc Lê Uyên Phương: Vài cảm nghĩ về nhạc thuật của nhạc sĩ Lê Uyên Phương, Vài cảm nghĩ về "Buồn Đến Bao Giờ"
và "Chiều Phi Trường" - Một tiêu biểu của cách viết nhịp điệu trong nhạc Lê Uyên Phương. Nhạc dịch lời Việt cũng được chú ý, qua một số bài sưu tầm hay cảm nghĩ về nhạc lời Việt của các nhạc sĩ Trường Kỳ, Tuấn Dũng, Phạm Duy. Tôi cũng viết một bài viết ngắn giới thiệu một bài nhạc dịch của bạn Leaqua:
Vài cảm xúc về bản dịch mới nhất của Leaqua, bài Michele (Gerard Lenorman trình bày). Leaqua vẫn tiếp tục sáng tác nhạc đều tay, đến nay sau hơn một năm đã có trên 62 bài dịch.với bài mới nhất là Colors of The Wind - Vanessa Williams, cho thấy phong độ của cô vẫn như trước, và đang chuyển hướng sang những thể tài đa dạng hơn như thông qua mô tả thiên nhiên để diễn tả tâm trạng nhân vật. Trong DVD Thúy Nga 104 mới nhất, ca sĩ Khánh Hà cũng có hát lời Việt bản nhạc Entre Nous ( mà MC Nguyễn Ngọc Ngạn giới thiệu sai là một trong những bài nhạc hay được giới yêu nhạc hát trong những thập niên 60-70 - bài Entre Nous được hát lần đầu bởi Chimene Badi thập niên 00 của thế kỷ 21), theo tôi lời dịch bài đó hời hợt, không nói lên được tâm trạng nhân vật nếu đem so sánh với bài dịch của Leaqua Entre Nous - Chimène Badi - Em và Anh,theo đó những chữ "khi" mô tả rất đắt những buồn vui, hờn dỗi trong tình yêu giữa hai người nam và nữ:
Em và Anh
Khi đắm đuối
Khi quay lưng
Khi hờn ghen
Khi nhức nhối
Khi hoang mang
Khi buồn đau
Ta đã biết yêu nhau là yêu mãi một đời
.
Trở lại phần điểm blog nhà, các bài viết khác đáng lưu ý trong năm qua là Những kỷ niệm về nhạc Paul Mauriat, hay một loạt ba bài viết về nhạc Phạm Duy:Vài cảm nhận nhỏ về bài "Cho Nhau", rồi Vài cảm nghĩ về nhạc phẩm "Rong Ca 1 - Người Tình Già Trên Ðầu Non" , và Nghĩ quanh quẩn về chủ đề "mưa" trong nhạc phẩm "Mưa Rơi" của nhạc sĩ Phạm Duy. Sau cùng là một bài viết về Tìm Hiểu về Bộ Não Con Người và Óc Sáng Tạo
Năm 2011 cũng là năm tôi kỷ niệm 20 năm làm việc với hãng, năm tôi cho con trai út đi học đàn piano, năm bạn thân tôi lên xe bông, năm tôi bắt đầu đầu tư vào iPad2 để mua các apps dạy con trai tôi học toán, học chữ mới theo màn hình cầm tay. Tôi cũng mua cái app GarageBand mà không sao có thì giờ chen vào giành máy với bà xã và hai đứa con, mà tôi thì không có tiền mua mỗi người một cái, hihi ... Năm tới tôi cũng muốn blog hoctroviet có số lượng posts khiêm tốn 75 bài như vậy, chỉ post khi nào có chuyện thật muốn nói, còn không thì thôi để dành sức lực làm chuyện khác như học GarageBand, học chụp hình chẳng hạn.
Một lần nữa cám ơn bạn đã theo dõi post tới lúc cuối và xin chúc bạn vạn sự như ý!!!
12-21-2011
*** Update 12-26-11: Ngày vui qua mau!!!!
South Coast Plaza 12/26/11
Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011
Lại học tài .. thi lý lịch!!!
Bạn,
Mới đọc xong bản tin này từ Yahoo, buồn quá!!! Tưởng thoát cái vụ lý lịch, tới đời con mình nó cũng sẽ không thoát, chỉ vì là người Á Châu.
Theo như thành kiến trong bài viết, thì dân á châu "boring", nhàm. Cha mẹ thì dạy dỗ nghiêm khắc, đòi con phải học được toàn A. Tôi thấy tôi cũng ráng cho con gái học, nhưng đâu có mù quáng quá mà đòi nó lấy hết các môn điểm A? cũng cho nó học đàn, theo ban nhạc ở trường cho vui đó chứ, đâu chỉ có học không thôi đâu?
Espenshade found that Asian-Americans needed a 1550 SAT to have an equal chance of getting into an elite college as white students with a 1410 or black students with an 1100.
Trời! Chỉ cần 1100 đểm là một học sinh gốc da đen được chọn vào rồi, trong khi học sinh Á châu phải cần 1550 trên 1600 điểm để được xét tuyển!
Không biết tới lúc nó thi vào đại học, thì check ô Asian hay là bỏ trống đây? Vô các trường Ivy League thì chắc không rồi đó, còn vô Berkeley thì không biết có vô nổi không, và học lại bạn bè không, vì 40 % là Asian rồi, và toàn học sinh xuất sắc không ...Thiệt là nhức cái đầu.
Dán bài viết lại ở đây để dễ tìm ...
***
Lanya Olmstead was born in Florida to a mother who immigrated from Taiwan and an American father of Norwegian ancestry. Ethnically, she considers herself half Taiwanese and half Norwegian. But when applying to Harvard, Olmsteadchecked only one box for her race: white.
"I thought admission wouldn't be worth it. It would be like only half of me was accepted."
Other students, however, feel no conflict between a strong Asian identity and their response to what they believe is injustice.
"If you know you're going to be discriminated against, it's absolutely justifiable to not check the Asian box," says Halikias.
"Asian kids know that when you look at the average SAT for the school, they need to add 50 or 100 to it. If you're Asian, that's what you'll need to get in," says Miller, now an English professor at the University of Massachusetts-Dartmouth.
A college like Yale "could fill their entire freshman class twice over with qualified Asian students or white students or valedictorians," says Rosita Fernandez-Rojo, a former college admissions officer who is now director of college counseling at Rye Country Day School outside of New York City.
In the end, elite colleges often don't have room for Asian students with outstanding scores and grades.
That's one reason why Harvard freshman Heather Pickerell, born in Hong Kong to a Taiwanese mother and American father, refused to check any race box on her application.
"In America, I identify more as Asian, having grown up there, and actually being Asian, and having grown up in an Asian family," she says. "But when I'm back in Hong Kong I feel more American, because everyone there is more Asian than I am."
Holmes, the Yale sophomore with the Chinese-born mother, also has problems fitting herself into the Asian box — "it doesn't make sense to me."
Mới đọc xong bản tin này từ Yahoo, buồn quá!!! Tưởng thoát cái vụ lý lịch, tới đời con mình nó cũng sẽ không thoát, chỉ vì là người Á Châu.
Theo như thành kiến trong bài viết, thì dân á châu "boring", nhàm. Cha mẹ thì dạy dỗ nghiêm khắc, đòi con phải học được toàn A. Tôi thấy tôi cũng ráng cho con gái học, nhưng đâu có mù quáng quá mà đòi nó lấy hết các môn điểm A? cũng cho nó học đàn, theo ban nhạc ở trường cho vui đó chứ, đâu chỉ có học không thôi đâu?
Espenshade found that Asian-Americans needed a 1550 SAT to have an equal chance of getting into an elite college as white students with a 1410 or black students with an 1100.
Trời! Chỉ cần 1100 đểm là một học sinh gốc da đen được chọn vào rồi, trong khi học sinh Á châu phải cần 1550 trên 1600 điểm để được xét tuyển!
Không biết tới lúc nó thi vào đại học, thì check ô Asian hay là bỏ trống đây? Vô các trường Ivy League thì chắc không rồi đó, còn vô Berkeley thì không biết có vô nổi không, và học lại bạn bè không, vì 40 % là Asian rồi, và toàn học sinh xuất sắc không ...Thiệt là nhức cái đầu.
Dán bài viết lại ở đây để dễ tìm ...
***
Some Asians' college strategy: Don't check 'Asian
http://news.yahoo.com/asians-college-strategy-dont-check-asian-174442977.html
By JESSE WASHINGTON | APLanya Olmstead was born in Florida to a mother who immigrated from Taiwan and an American father of Norwegian ancestry. Ethnically, she considers herself half Taiwanese and half Norwegian. But when applying to Harvard, Olmsteadchecked only one box for her race: white.
"I didn't want to put 'Asian' down," Olmstead says, "because my mom told me there's discrimination against Asians in the application process."
For years, many Asian-Americans have been convinced that it's harder for them to gain admission to the nation's top colleges.Studies show that Asian-Americans meet these colleges' admissions standards far out of proportion to their 6 percent representation in the U.S. population, and that they often need test scores hundreds of points higher than applicants from other ethnic groups to have an equal chance of admission. Critics say these numbers, along with the fact that some top colleges with race-blind admissions have double the Asian percentage of Ivy League schools, prove the existence of discrimination.
The way it works, the critics believe, is that Asian-Americansare evaluated not as individuals, but against the thousands of other ultra-achieving Asians who are stereotyped as boring academic robots.
Now, an unknown number of students are responding to this concern by declining to identify themselves as Asian on their applications.
For those with only one Asian parent, whose names don't give away their heritage, that decision can be relatively easy. Harder are the questions that it raises: What's behind the admissions difficulties? What, exactly, is an Asian-American — and is being one a choice?
Olmstead is a freshman at Harvard and a member of HAPA, the Half-Asian People's Association. In high school she had a perfect 4.0 grade-point average and scored 2150 out of a possible 2400 on the SAT, which she calls "pretty low."
College applications ask for parent information, so Olmstead knows that admissions officers could figure out a student's background that way. She did write in the word "multiracial" on her own application.Still, she would advise students with one Asian parent to "check whatever race is not Asian."
"Not to really generalize, but a lot of Asians, they have perfect SATs, perfect GPAs, ... so it's hard to let them all in," Olmstead says.
Amalia Halikias is a Yale freshman whose mother was born in America to Chinese immigrants; her father is a Greek immigrant. She also checked only the "white" box on her application."As someone who was applying with relatively strong scores, I didn't want to be grouped into that stereotype," Halikias says. "I didn't want to be written off as one of the 1.4 billion Asians that were applying."
Her mother was "extremely encouraging" of that decision, Halikias says, even though she places a high value on preserving their Chinese heritage.
"Asian-American is more a scale or a gradient than a discrete combination . I think it's a choice," Halikias says.But leaving the Asian box blank felt wrong to Jodi Balfe, a Harvard freshman who was born in Korea and came here at age 3 with her Korean mother and white American father. She checked the box against the advice of her high school guidance counselor, teachers and friends.
"I felt very uncomfortable with the idea of trying to hide half of my ethnic background," Balfe says. "It's been a major influence on how I developed as a person. It felt like selling out, like selling too much of my soul.""I thought admission wouldn't be worth it. It would be like only half of me was accepted."
Other students, however, feel no conflict between a strong Asian identity and their response to what they believe is injustice.
"If you know you're going to be discriminated against, it's absolutely justifiable to not check the Asian box," says Halikias.
Immigration from Asian countries was heavily restricted until laws were changed in 1965. When the gates finally opened, many Asian arrivals were well-educated, endured hardships to secure more opportunities for their families, and were determined to seize the American dream through effort and education.
These immigrants, and their descendants, often demanded that children work as hard as humanly possible to achieve. Parental respect is paramount in Asian culture, so many children have obeyed — and excelled.
"Chinese parents can order their kids to get straight As. Western parents can only ask their kids to try their best," wrote Amy Chua, only half tongue-in-cheek, in her recent best-selling book "Battle Hymn of the Tiger Mother."
"Chinese parents can say, 'You're lazy. All your classmates are getting ahead of you,'" Chua wrote. "By contrast, Western parents have to struggle with their own conflicted feelings about achievement, and try to persuade themselves that they're not disappointed about how their kids turned out."
Of course, not all Asian-Americans fit this stereotype. They are not always obedient hard workers who get top marks. Some embrace American rather than Asian culture. Their economic status, ancestral countries and customs vary, and their forebears may have been rich or poor.
But compared with American society in general, Asian-Americans have developed a much stronger emphasis on intense academic preparation as a path to a handful of the very best schools."The whole Tiger Mom stereotype is grounded in truth," says Tao Tao Holmes, a Yale sophomore with a Chinese-born mother and white American father. She did not check "Asian" on her application.
"My math scores aren't high enough for the Asian box," she says. "I say it jokingly, but there is the underlying sentiment of, if I had emphasized myself as Asian, I would have (been expected to) excel more in stereotypically Asian-dominated subjects."
"I was definitely held to a different standard (by my mom), and to different standards than my friends," Holmes says. She sees the same rigorous academic focus among many other students with immigrant parents, even non-Asian ones.
Does Holmes think children of American parents are generally spoiled and lazy by comparison? "That's essentially what I'm trying to say."Asian students have higher average SAT scores than any other group, including whites. A study by Princeton sociologist Thomas Espenshade examined applicants to top colleges from 1997, when the maximum SAT score was 1600 (today it's 2400). Espenshade found that Asian-Americans needed a 1550 SAT to have an equal chance of getting into an elite college as white students with a 1410 or black students with an 1100.
Top schools that don't ask about race in admissions process have very high percentages of Asian students. The California Institute of Technology, a private school that chooses not to consider race, is about one-third Asian. (Thirteen percent of California residents have Asian heritage.) The University of California-Berkeley, which is forbidden by state law to consider race in admissions, is more than 40 percent Asian — up from about 20 percent before the law was passed.
Steven Hsu, a physics professor at the University of Oregon and a vocal critic of current admissions policies, says there is a clear statistical case that discrimination exists.
"The actual dynamics of how it happens are really quite subtle," he says, mentioning factors like horse-trading among admissions officers for their favorite candidates.Also, "when Asians are the largest group on campus, I can easily imagine a fund-raiser saying, 'This is jarring to our alumni,'" Hsu says. Noting that most Ivy League schools have roughly the same percentage of Asians, he wonders if "that's the maximum number where diversity is still good, and it's not, 'we're being overwhelmed by the yellow horde.'"
Yale, Harvard, Princeton and the University of Pennsylvania declined to make admissions officers available for interviews for this story.
Kara Miller helped review applications for Yale as an admissions office reader, and participated in meetings where admissions decisions were made. She says it often felt like Asians were held to a higher standard."Asian kids know that when you look at the average SAT for the school, they need to add 50 or 100 to it. If you're Asian, that's what you'll need to get in," says Miller, now an English professor at the University of Massachusetts-Dartmouth.
Highly selective colleges do use much more than SAT scores and grades to evaluate applicants. Other important factors include extracurricular activities, community service, leadership, maturity, engagement in learning, and overcoming adversity.
Admissions preferences are sometimes given to the children of alumni, the wealthy and celebrities, which is an overwhelmingly white group. Recruited athletes get breaks. Since the top colleges say diversity is crucial to a world-class education, African-Americans, Latinos, Native Americans, and Hawaiian/Pacific Islanders also may get in despite lower scores than other applicants.A college like Yale "could fill their entire freshman class twice over with qualified Asian students or white students or valedictorians," says Rosita Fernandez-Rojo, a former college admissions officer who is now director of college counseling at Rye Country Day School outside of New York City.
But applicants are not ranked by results of a qualifications test, she says — "it's a selection process."
"People are always looking for reasons they didn't get in," she continues. "You can't always know what those reasons are. Sometimes during the admissions process they say, 'There's nothing wrong with that kid. We just don't have room.'"In the end, elite colleges often don't have room for Asian students with outstanding scores and grades.
That's one reason why Harvard freshman Heather Pickerell, born in Hong Kong to a Taiwanese mother and American father, refused to check any race box on her application.
"I figured it might help my chances of getting in," she says. "But I figured if Harvard wouldn't take me for refusing to list my ethnicity, then maybe I shouldn't go there."
She considers drawing lines between different ethnic groups a form of racism — and says her ethnic identity depends on where she is."In America, I identify more as Asian, having grown up there, and actually being Asian, and having grown up in an Asian family," she says. "But when I'm back in Hong Kong I feel more American, because everyone there is more Asian than I am."
Holmes, the Yale sophomore with the Chinese-born mother, also has problems fitting herself into the Asian box — "it doesn't make sense to me."
"I feel like an American," she says, "...an Asian person who grew up in America."
Susanna Koetter, a Yale junior with an American father and Korean mother, was adamant about identifying her Asian side on her application. Yet she calls herself "not fully Asian-American. I'm mixed Asian-American. When I go to Korea, I'm like, blatantly white."
And yet, asked whether she would have considered leaving the Asian box blank, she says: "That would be messed up. I'm not white."
"Identity is very malleable," says Jasmine Zhuang, a Yale junior whose parents were both born in Taiwan.
She didn't check the box, even though her last name is a giveaway and her essay was about Asian-American identity.
"Looking back I don't agree with what I did," Zhuang says. "It was more like a symbolic action for me, to rebel against the higher standard placed on Asian-American applicants."
"There's no way someone's race can automatically tell you something about them, or represent who they are to an admissions committee," Zhuang says. "Using race by itself is extremely dangerous."
Hsu, the physics professor, says that if the current admissions policies continue, it will become more common for Asian students to avoid identifying themselves as such, and schools will have to react.
"They'll have to decide: A half-Asian kid, what is that? I don't think they really know."
The lines are already blurred at Yale, where almost 26,000 students applied for the current freshman class, according to the school's web site.
About 1,300 students were admitted. Twenty percent of them marked the Asian-American box on their applications; 15 percent of freshmen marked two or more ethnicities.
Ten percent of Yale's freshmen class did not check a single box.
Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011
Agnetha Fältskog - Người đi qua đời (âm nhạc của) tôi
Bạn,
Mới đó mà đã sang tháng mười hai rồi! Lại gần một năm nữa sắp đi qua đời tôi! Tháng mười hai là tháng ngồi lại điểm xem mình đã làm được gì cho mình, cho người thân của mình trong năm vừa qua. Có lẽ, ngoài cái blog ít khi lui tới viếng thăm và post bài mới này, các thứ khác trong đời sống thực đều hanh thông. Ba mẹ mạnh khỏe, vợ chồng con cái việc làm và học hành rất OK, tên bạn thân nhất từ hồi lớp 5 trường Hòa Bình thì mới lên xe bông, chúc mừng chúc mừng ... Kinh tế Hoa Kỳ cũng đang khá lên, bên này bà con Mẽo đi shopping dữ lắm, sắp hàng rồng rắn tối trước ngày Thứ Sáu Đen ...
Tháng 12 cũng là dịp kiểm lại gia tài nhạc xưa, đi lòng vòng xem ABBA, The Beatles, nghe hai đĩa Xmas của The Carpenters, v.v. Mới nhận ra một điều là danh ca Agnetha Fältskog là ca sĩ mà tôi thích nhất trong đời.
Từ hồi xửa hồi xưa khi một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, nàng đã làm tôi "head over heels" bằng những khúc nhạc ABBA thân quen như Thank You For The Music, Slipping Through My Fingers, One Of Us, Happy New Year, The Day Before You Came, chúng đã là một động lực không nhỏ để tôi học tiếng Anh coi nàng hát cái chi. Khi ABBA rã đám thì tôi cũng không hay biết, nghe nàng hát với Tomas Ledin bài Never Again mà tưởng ABBA nhận thêm nam ca sĩ, ai biết đâu cái bìa cassette tàu viễn dương chỉ trưng bảng ABBA để lừa người ta dễ mua mà thôi. Sau này cô hát lại mình cũng không biết luôn - cho dù đang ở Mỹ, mãi sau này may mắn quá mua lại được CD The Coloring Book. Bài nào trong đó cũng hay hết, nhất là "If I Thought You'd Ever Change Your Mind". Nghe thật ngọt lịm và đồng cảm. Để biết rằng Agnetha là một ca sĩ hiếm hoi mà tôi yêu nghe giọng hát từ khi còn mười mấy tuổi tới bây giờ, 30 năm sau. Hy vọng sẽ còn được nghe tiếp một vài CD nữa trước khi nàng hoàn toàn giải nghệ. Phải gọi nàng là Bà mới đúng, vì Agnetha cũng 61 tuổi rồi còn gì, thôi thì "kính lão đắc thọ", hihi ..
I would bring you happiness
Wrapped up in a box and tied with a yellow bow
I would bring you rainbow skies
And summer rain to make your garden grow
And in the winter snow, my songs would keep you from the cold
I would bring you flowers in the morning
Wild roses when the sun begins to shine
Winter fruits and summer wine
Sweet perfume and columbine
If I thought you'd ever change your mind
If I thought you'd ever change your mind
Mấy ai có được người bạn đồng hành thủy chung như vậy, đem hạnh phúc gói trong một cái hộp siết lại với cái nơ vàng, đem bầu trời lấp lánh cầu vồng và mưa rào mùa hạ để làm vườn cây xanh tốt, và rồi khi đông đến, hát những bài ca ấm áp làm lòng anh tan đi băng giá!!!
Bjorn (Ulvaeus) ơi là Bjorn, anh thả mồi bắt bóng đó anh có biết không? Nàng Agnetha vẫn thủy chung với tình yêu đầu của nàng, hứa với người tình cũ trăng và sao, với lời giả dụ không thể nào có thực là "nếu em nghĩ là anh sẽ đổi ý ..."
Mà thật chứ, ai tinh ý và nghe lại các bài khác trong CD sẽ biết.
Các bài nhạc khác trong đĩa nhạc trên:
Đó là vài cảm nghĩ để tôi viết post mới nhất này: Agnetha Fältskog - Người đi qua đời (âm nhạc của) tôi. Nhân tiện, xin bá cáo là gần đây tôi đang tập làm nhạc với GarageBand trên iPad2, cũng zui lắm, hy vọng sẽ có ngày trình làng với các bạn bài composition đầu tiên.
Thân ái chào bạn,
Mới đó mà đã sang tháng mười hai rồi! Lại gần một năm nữa sắp đi qua đời tôi! Tháng mười hai là tháng ngồi lại điểm xem mình đã làm được gì cho mình, cho người thân của mình trong năm vừa qua. Có lẽ, ngoài cái blog ít khi lui tới viếng thăm và post bài mới này, các thứ khác trong đời sống thực đều hanh thông. Ba mẹ mạnh khỏe, vợ chồng con cái việc làm và học hành rất OK, tên bạn thân nhất từ hồi lớp 5 trường Hòa Bình thì mới lên xe bông, chúc mừng chúc mừng ... Kinh tế Hoa Kỳ cũng đang khá lên, bên này bà con Mẽo đi shopping dữ lắm, sắp hàng rồng rắn tối trước ngày Thứ Sáu Đen ...
Tháng 12 cũng là dịp kiểm lại gia tài nhạc xưa, đi lòng vòng xem ABBA, The Beatles, nghe hai đĩa Xmas của The Carpenters, v.v. Mới nhận ra một điều là danh ca Agnetha Fältskog là ca sĩ mà tôi thích nhất trong đời.
Một bức ảnh đẹp của Agnetha, có lẽ chụp vào khoảng 1981,
khi hát bài The Day Before You Came.
Từ hồi xửa hồi xưa khi một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết, nàng đã làm tôi "head over heels" bằng những khúc nhạc ABBA thân quen như Thank You For The Music, Slipping Through My Fingers, One Of Us, Happy New Year, The Day Before You Came, chúng đã là một động lực không nhỏ để tôi học tiếng Anh coi nàng hát cái chi. Khi ABBA rã đám thì tôi cũng không hay biết, nghe nàng hát với Tomas Ledin bài Never Again mà tưởng ABBA nhận thêm nam ca sĩ, ai biết đâu cái bìa cassette tàu viễn dương chỉ trưng bảng ABBA để lừa người ta dễ mua mà thôi. Sau này cô hát lại mình cũng không biết luôn - cho dù đang ở Mỹ, mãi sau này may mắn quá mua lại được CD The Coloring Book. Bài nào trong đó cũng hay hết, nhất là "If I Thought You'd Ever Change Your Mind". Nghe thật ngọt lịm và đồng cảm. Để biết rằng Agnetha là một ca sĩ hiếm hoi mà tôi yêu nghe giọng hát từ khi còn mười mấy tuổi tới bây giờ, 30 năm sau. Hy vọng sẽ còn được nghe tiếp một vài CD nữa trước khi nàng hoàn toàn giải nghệ. Phải gọi nàng là Bà mới đúng, vì Agnetha cũng 61 tuổi rồi còn gì, thôi thì "kính lão đắc thọ", hihi ..
I would bring you happiness
Wrapped up in a box and tied with a yellow bow
I would bring you rainbow skies
And summer rain to make your garden grow
And in the winter snow, my songs would keep you from the cold
I would bring you flowers in the morning
Wild roses when the sun begins to shine
Winter fruits and summer wine
Sweet perfume and columbine
If I thought you'd ever change your mind
If I thought you'd ever change your mind
Mấy ai có được người bạn đồng hành thủy chung như vậy, đem hạnh phúc gói trong một cái hộp siết lại với cái nơ vàng, đem bầu trời lấp lánh cầu vồng và mưa rào mùa hạ để làm vườn cây xanh tốt, và rồi khi đông đến, hát những bài ca ấm áp làm lòng anh tan đi băng giá!!!
Bjorn (Ulvaeus) ơi là Bjorn, anh thả mồi bắt bóng đó anh có biết không? Nàng Agnetha vẫn thủy chung với tình yêu đầu của nàng, hứa với người tình cũ trăng và sao, với lời giả dụ không thể nào có thực là "nếu em nghĩ là anh sẽ đổi ý ..."
Mà thật chứ, ai tinh ý và nghe lại các bài khác trong CD sẽ biết.
Các bài nhạc khác trong đĩa nhạc trên:
- Agnetha Faltskog - Sealed With A Kiss
- Agnetha Faltskog - Remember Me
- Agnetha Faltskog - Love Me With All Your Heart
- Agnetha Faltskog - Fly Me To The Moon
- Agnetha Faltskog - My Colouring Book
- Agnetha Faltskog - If I Thought You'd Ever Changed Your Mind
- Agnetha Fältskog - What Now My Love
- Agnetha Fältskog - Sometimes When I'm Dreaming
- Agnetha Fältskog - Past, Present and Future
- Agnetha Fältskog - When You Walk In The Room
Đó là vài cảm nghĩ để tôi viết post mới nhất này: Agnetha Fältskog - Người đi qua đời (âm nhạc của) tôi. Nhân tiện, xin bá cáo là gần đây tôi đang tập làm nhạc với GarageBand trên iPad2, cũng zui lắm, hy vọng sẽ có ngày trình làng với các bạn bài composition đầu tiên.
Thân ái chào bạn,
Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011
Nghĩ quanh quẩn về chủ đề "mưa" trong nhạc phẩm "Mưa Rơi" của nhạc sĩ Phạm Duy
Bạn,
Nhạc sĩ Phạm Duy có biệt tài là lôi những chi tiết, hình ảnh tầm thường ra, đặt chúng lên bàn mổ xẻ, suy nghĩ, chiêm nghiệm. Tôi có thể kể vô số những bài nhạc nổi tiếng chỉ dựa trên những đề tài như vậy: "Đường Chiều Lá Rụng", "Nước Mắt Rơi","Mộng Du", "Chiều Về Trên Sông", hay những bài tôi có đọc lời mà chưa có dịp nghe kỹ lưỡng như "Một Bàn Tay", "Những Bàn Chân", v.v. Về sau này, nhạc sĩ làm ra hẳn những chủ đề riêng như Bé Ca, Nữ Ca, vì một bài thì không thể nói hết được những ý tưởng như "Ông Trăng Xuống Chơi", "Chú Bé Bắt Được Con Công", "Bé Bắt Dế", hay những chi tiết nhỏ nhặt như khói nhóm lửa trong "Đốt Lá Trên Sân", chỉ một ngọn lửa âm ỉ với làn khói trắng thôi mà ông đã mô tả thật tuyệt diệu là:
Khói, khói lên nhỏ nhoi
Khói lên nhẹ hơi, khói lên lả lơi
Khói, khói lên đầy vơi
Khói lên tả tơi, khói lên mù khơi
Khói, khói lên đẹp ngời.
v.v. và v.v.
Theo tôi, sở dĩ có được một "repertoire" đa dạng như vậy là vì nhạc sĩ dám thử lửa, không những thử chỉ một bài, mà đã làm là làm luôn 10 bài. Không những viết Đạo Ca mà sau đó "chơi" luôn cả Tục Ca, không những viết Bé Ca mà còn đảm nhiệm luôn Nhục Tình Ca. Tính cách đó mới thật là của một người nghệ sĩ chân chính, không sợ dư luận mỉa mai hay chê cười, vì "đường ta ta cứ đi, nhà ta ta cứ xây." Đó là một tính cách tự đạp đổ những gì mình đã xây ra, và luôn luôn làm mới con đường nghệ thuật của mình, không tự mình lắp con đường phía trước bằng những rào cản từ thành quả mình dày công xây dựng nên.
Trong khi những nghệ sĩ khác tự bó buộc vật liệu sáng tác của mình lại, như danh họa Chuck Close bỏ hết màu, chỉ vẽ tranh đen trắng, Piet Mondrian chỉ vẽ tranh bằng những hình chữ nhật với một lối phối màu nhất định, nhạc sĩ Phạm Duy la cà hết tất cả các chủ đề từ mưa tới nắng, bà già tới em bé, v.v. và v.v. Ai cũng có hay riêng, nhưng một người dám nới rộng địa bàn sáng tác của mình, không chỉ bó buộc trong "thân phận con người" chẳng hạn, thì tôi càng phục tài bội phần.
Nãy giờ nói chuyện lan man, ngắn gọn lại tôi muốn gửi đến các bạn bản nhạc "Mưa Rơi", phát hành trước 1975, rồi sau đó cùng ngồi lại chiêm nghiệm nhạc sĩ đã viết về chủ đề "mưa" ra sao.
***
***
Mời nghe Mưa Rơi - Hồng Hạnh trình bày
***
Mưa Rơi
(Saigon-1960)
Mưa rơi từ nghìn xưa,
mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
Mưa đi từ tuổi thơ,
mưa theo cuộc tình tơ
Mưa rơi bạc đầu ai mong nhớ ...
mưa.
Mưa rơi từ nguồn xa, mưa tuôn về bao la
Mưa chia dòng lệ ra chín con thơ
Mưa trôi về đời ta,
mưa xây nhà âm u
Mây giăng vải màn sô nuôi giấc mơ.
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Mưa rơi, và còn rơi !
Không bao giờ mưa ngơi
Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi !
Mưa rơi ngoài đường đêm,
đưa em về nhà em
Mưa vui mừng quấn quýt dưới chân êm
Mưa rơi lạnh trời đen,
mưa trong lòng lên men
Mưa cho lửa tình thêm chút yếu mềm.
Mưa rơi ngoài hè đêm, như đôi bàn tay tiên
Ru nhe nhẹ một ca khúc không tên
Mưa to nhỏ triền miên,
mưa trên đầu vô biên
Mây ấp ủ tình duyên thêm vững bền.
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Mưa rơi, và còn rơi !
Không bao giờ mưa ngơi
Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi !
***
Khác với nhiều bài đi từ cái riêng đến cái chung, bài này nói quanh co từ thời thượng cổ lan man đến tương lai, từ lúc còn thơ dại cho tới lúc biết yêu, rồi tới khi đi về lòng đất lạnh, lúc nào mưa cũng ở với ta:
Mưa rơi từ nghìn xưa, mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
Mưa đi từ tuổi thơ, mưa theo cuộc tình tơ
Mưa rơi bạc đầu ai mong nhớ mưa.
Bài nhạc này nếu để ý bạn sẽ thấy có bao nhiêu câu là có bấy nhiêu chữ mưa, do đó chữ mưa chiếm ít nhất 15% tổng số chữ của bản nhạc! Vì sao vậy, vì ai ở Sài gòn rồi thì biết, mưa liên miên, giờ này qua giờ nọ, rơi lộp độp rồi mạnh bạo trên mái tôn, nước mưa tuôn tràn máng hứng nước, lênh láng lòng đường. nếu cộng thêm chữ "rơi" vào nữa thì chắc hai chữ trên chiếm ít nhất 20% số chữ, vậy mới đúng là mưa rơi kiểu Sài gòn, lênh láng từ đầu tới cuối bản nhạc!
Hãy xem tác giả viết đôi dòng về nhạc phẩm "Mưa Rơi":
"Trong thời gian đầu của cuộc tình, tôi soạn những bài xưng tụng tình yêu của chính tôi. Tôi thường đưa người yêu đi học trong khi mưa rơi trên phố xá Saigon ban chiều hay ban đêm. Là vạn cổ sầu của Ðặng Thế Phong, mưa rơi đối với tôi cũng là sầu thiên thu, nhưng còn là hạnh phúc địa đàng nữa..." (Phạm Duy - Ngàn Lời Ca)
Mưa không chỉ là một hình tượng, sự kiện, mưa còn được mô tả thật đẹp như nguồn cung cấp nước vô tận của thiên nhiên cho dòng Cửu Long để nuôi sống Miền Nam nước Việt. Và cũng như mưa, mây được hình tượng hóa thành một vải màn sô giăng lên để nuôi dưỡng những giấc mơ hiền lành và êm đẹp.
Thế rồi, nhạc sĩ đặt câu hỏi:
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Phải chăng mưa chỉ là điều ngẫu nhiên, không liên can gì đến chúng ta, hay mưa có mục đích là mưa xảy ra là vì chúng ta, là để giúp chúng ta? Câu hỏi này coi bộ khó, vì nó mang tính triết học, nhưng dầu sao đi nữa, câu hỏi đã được bật ra, chúng ta "take it for granted", coi mưa như là "chuyện thường ngày ở huyện", nếu ngày nào đó mưa không rơi nữa thì sao???
Thì nhớ quay quắt về một thời thơ ấu tắm mưa Sài gòn chứ sao nữa! khi nơi chốn Tiểu Sài Gòn mình đang ở hầu như mỗi năm chỉ mưa khoảng mươi, mười lăm ngày là cùng!!! Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi ! Với tôi "người ơi" ở đây còn gì khác hơn là những trận mưa hè dai dẳng, là nỗi nhớ Sài gòn xưa không bao giờ nguôi.
Sang đoạn hai,
Mưa rơi ngoài đường đêm,
đưa em về nhà em
Mưa vui mừng quấn quýt dưới chân êm
Mưa rơi lạnh trời đen,
mưa trong lòng lên men
Mưa cho lửa tình thêm chút yếu mềm.
Cái này sao tôi thấy coi bộ "đường xa ướt mưa", sao ... anh không ở lại đây .. cho đến hết cơn mưa rồi hẵng zìa???? Mà cứ mưa triền miên dzậy thì làm sao ... zìa đây ???? Cứ đọc thêm đoạn kế tiếp là biết liền, vì mưa rơi ngoài hè đêm, còn mình ở trong nhà mà, mưa trên đầu vô biên không biết bao giờ mới hết ... mưa.
Mưa rơi ngoài hè đêm, như đôi bàn tay tiên
Ru nhe nhẹ một ca khúc không tên
Mưa to nhỏ triền miên,
mưa trên đầu vô biên
Mây ấp ủ tình duyên thêm vững bền.
***
Vì cả bài nhạc xoay quanh và lặp đi lặp lại chủ đề "mưa" như vậy, theo đúng binh pháp thì nhạc cũng phải xoay quanh một trụ, chứ không được chạy lan man. Trong bài nhạc một dấu giáng này, cái trụ đó không có gì khác hơn là hợp âm Re thứ Dm, mà trong đó nốt chính là nốt chủ âm Re. Trong các bài nhạc, thường thì nhạc có khuynh hướng đi lên, sau đó đi xuống, bài này nói chung cũng không là ngoại lệ, nhưng bạn thấy câu đầu khác cái ở chỗ là nó bắt đầu từ Re, sau đó đi xuống Si và La rồi trở lên lại Re, có lẽ mục đích để theo lời ca bắt nguồn từ nghìn xưa, từ tuổi thơ, trước khi đến thời đểm hiện tại là nốt chủ âm Re trưởng.
Sau đó, nhạc tuần tự như tiến đi theo hợp âm Re thứ từ từ lên nốt Fa, nốt La, rồi đến nốt Si rồi cuối cùng trở về nốt La. Tôi nghĩ mục đích của chuyển động này là tạo cảm giác như cơn mưa dầm dề, lê thê, dâng từ từ
Cái đặc biệt trong nhạc Phạm Duy là bài nào ông cũng tìm cách làm mới lạ hơn các bài đã làm, lần này ông "để" vào một chuyển cung. Trong bài, chỗ chuyển cung đó bất chợt rơi vào giữa đoạn, khi tác giả cho hợp âm "chùng" xuống cả ba nốt Re Fa La một quãng hai (whole step) thành Do Mi b Sol, tức là giới thiệu thêm hai nốt Mi giáng và La giáng vào bài nhạc.
Cái thú vị là nhạc sĩ chỉ chuyển cung một trường canh thôi, sau đó nhạc lại trả về cung Re thứ như cũ, nhưng cũng đủ làm cho ta xốn xang, bồi hồi, hệt như khi ta hít vào mùi ẩm ướt của đất khi được mưa chợt tuôn trào.
Sau khi hát đủ hai phiên khúc, với khoảng cách giữa các nốt cố tình làm cho không lớn hơn quãng 3, nhạc sĩ đã taọ một không khí thật khác lạ bằng cách đẩy các nốt nhạc lên một bát độ, đồng thời tạo nên nhiều quãng lớn (La đến Ré: lòng ta), nghe rõ là quãng bốn hơn vì ở hẳn một bát độ cao hơn, không như ở phiên khúc, hoặc rải nhanh các nốt từ Ré xuống Re chỉ trong 4 nốt (câu: có hay chăng là ..) Đây là thủ pháp làm điệp khúc tương phản rõ nét với phiên khúc, một đằng thì nốt dưới thấp và quãng nhỏ, một đằng thì nốt cao và quãng nhảy lớn.
Cuối cùng, để tri ân và khẳng định lòng yêu thương và biết ơn thiên nhiên thông qua hình tượng mưa, nhạc sĩ cho ta đi lại từ đầu phiên khúc với gần trọn nửa đoạn đầu, chỉ thay đổi ba nốt cuối cao vút lên đến nốt Ré, có lẽ là nốt biểu tượng cho mưa trên đầu vô biên, mây giăng vải màn sô nuôi giấc mơ!
Vì trong điệp khúc cũng có phần lớn phiên khúc, như đã mô tả ở trên, khi hát xong bài ta thấy đoạn nhạc
Mưa rơi từ nghìn xưa, mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
được nhắc đi nhắc lại sáu lần, vậy là mưa dầm dề rồi chứ còn gì nữa. Tuy vậy, cú chuyển cung sang Do thứ ở giữa phiên khúc đã làm người nghe không cảm thấy chán nản vì sự lặp đi lặp lại này, ngược lại làm bài nhạc tươi mát hẳn đi.
Bài viết đã khá dài, tôi cũng đã viết xuống hết các ý cần trình bày. Cảm ơn bạn đã ráng đọc bài tới lúc cuối. Hẹn gặp lại bạn trong một lần tản mạn nhạc Phạm Duy khác.
Thân mến,
Hoctro
11.18.11
http://hoctroviet.blogspot.com
Nhạc sĩ Phạm Duy có biệt tài là lôi những chi tiết, hình ảnh tầm thường ra, đặt chúng lên bàn mổ xẻ, suy nghĩ, chiêm nghiệm. Tôi có thể kể vô số những bài nhạc nổi tiếng chỉ dựa trên những đề tài như vậy: "Đường Chiều Lá Rụng", "Nước Mắt Rơi","Mộng Du", "Chiều Về Trên Sông", hay những bài tôi có đọc lời mà chưa có dịp nghe kỹ lưỡng như "Một Bàn Tay", "Những Bàn Chân", v.v. Về sau này, nhạc sĩ làm ra hẳn những chủ đề riêng như Bé Ca, Nữ Ca, vì một bài thì không thể nói hết được những ý tưởng như "Ông Trăng Xuống Chơi", "Chú Bé Bắt Được Con Công", "Bé Bắt Dế", hay những chi tiết nhỏ nhặt như khói nhóm lửa trong "Đốt Lá Trên Sân", chỉ một ngọn lửa âm ỉ với làn khói trắng thôi mà ông đã mô tả thật tuyệt diệu là:
Khói, khói lên nhỏ nhoi
Khói lên nhẹ hơi, khói lên lả lơi
Khói, khói lên đầy vơi
Khói lên tả tơi, khói lên mù khơi
Khói, khói lên đẹp ngời.
v.v. và v.v.
Theo tôi, sở dĩ có được một "repertoire" đa dạng như vậy là vì nhạc sĩ dám thử lửa, không những thử chỉ một bài, mà đã làm là làm luôn 10 bài. Không những viết Đạo Ca mà sau đó "chơi" luôn cả Tục Ca, không những viết Bé Ca mà còn đảm nhiệm luôn Nhục Tình Ca. Tính cách đó mới thật là của một người nghệ sĩ chân chính, không sợ dư luận mỉa mai hay chê cười, vì "đường ta ta cứ đi, nhà ta ta cứ xây." Đó là một tính cách tự đạp đổ những gì mình đã xây ra, và luôn luôn làm mới con đường nghệ thuật của mình, không tự mình lắp con đường phía trước bằng những rào cản từ thành quả mình dày công xây dựng nên.
Trong khi những nghệ sĩ khác tự bó buộc vật liệu sáng tác của mình lại, như danh họa Chuck Close bỏ hết màu, chỉ vẽ tranh đen trắng, Piet Mondrian chỉ vẽ tranh bằng những hình chữ nhật với một lối phối màu nhất định, nhạc sĩ Phạm Duy la cà hết tất cả các chủ đề từ mưa tới nắng, bà già tới em bé, v.v. và v.v. Ai cũng có hay riêng, nhưng một người dám nới rộng địa bàn sáng tác của mình, không chỉ bó buộc trong "thân phận con người" chẳng hạn, thì tôi càng phục tài bội phần.
Nãy giờ nói chuyện lan man, ngắn gọn lại tôi muốn gửi đến các bạn bản nhạc "Mưa Rơi", phát hành trước 1975, rồi sau đó cùng ngồi lại chiêm nghiệm nhạc sĩ đã viết về chủ đề "mưa" ra sao.
***
***
Mời nghe Mưa Rơi - Hồng Hạnh trình bày
***
Mưa Rơi
(Saigon-1960)
Mưa rơi từ nghìn xưa,
mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
Mưa đi từ tuổi thơ,
mưa theo cuộc tình tơ
Mưa rơi bạc đầu ai mong nhớ ...
mưa.
Mưa rơi từ nguồn xa, mưa tuôn về bao la
Mưa chia dòng lệ ra chín con thơ
Mưa trôi về đời ta,
mưa xây nhà âm u
Mây giăng vải màn sô nuôi giấc mơ.
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Mưa rơi, và còn rơi !
Không bao giờ mưa ngơi
Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi !
Mưa rơi ngoài đường đêm,
đưa em về nhà em
Mưa vui mừng quấn quýt dưới chân êm
Mưa rơi lạnh trời đen,
mưa trong lòng lên men
Mưa cho lửa tình thêm chút yếu mềm.
Mưa rơi ngoài hè đêm, như đôi bàn tay tiên
Ru nhe nhẹ một ca khúc không tên
Mưa to nhỏ triền miên,
mưa trên đầu vô biên
Mây ấp ủ tình duyên thêm vững bền.
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Mưa rơi, và còn rơi !
Không bao giờ mưa ngơi
Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi !
***
Khác với nhiều bài đi từ cái riêng đến cái chung, bài này nói quanh co từ thời thượng cổ lan man đến tương lai, từ lúc còn thơ dại cho tới lúc biết yêu, rồi tới khi đi về lòng đất lạnh, lúc nào mưa cũng ở với ta:
Mưa rơi từ nghìn xưa, mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
Mưa đi từ tuổi thơ, mưa theo cuộc tình tơ
Mưa rơi bạc đầu ai mong nhớ mưa.
Bài nhạc này nếu để ý bạn sẽ thấy có bao nhiêu câu là có bấy nhiêu chữ mưa, do đó chữ mưa chiếm ít nhất 15% tổng số chữ của bản nhạc! Vì sao vậy, vì ai ở Sài gòn rồi thì biết, mưa liên miên, giờ này qua giờ nọ, rơi lộp độp rồi mạnh bạo trên mái tôn, nước mưa tuôn tràn máng hứng nước, lênh láng lòng đường. nếu cộng thêm chữ "rơi" vào nữa thì chắc hai chữ trên chiếm ít nhất 20% số chữ, vậy mới đúng là mưa rơi kiểu Sài gòn, lênh láng từ đầu tới cuối bản nhạc!
Hãy xem tác giả viết đôi dòng về nhạc phẩm "Mưa Rơi":
"Trong thời gian đầu của cuộc tình, tôi soạn những bài xưng tụng tình yêu của chính tôi. Tôi thường đưa người yêu đi học trong khi mưa rơi trên phố xá Saigon ban chiều hay ban đêm. Là vạn cổ sầu của Ðặng Thế Phong, mưa rơi đối với tôi cũng là sầu thiên thu, nhưng còn là hạnh phúc địa đàng nữa..." (Phạm Duy - Ngàn Lời Ca)
Mưa không chỉ là một hình tượng, sự kiện, mưa còn được mô tả thật đẹp như nguồn cung cấp nước vô tận của thiên nhiên cho dòng Cửu Long để nuôi sống Miền Nam nước Việt. Và cũng như mưa, mây được hình tượng hóa thành một vải màn sô giăng lên để nuôi dưỡng những giấc mơ hiền lành và êm đẹp.
Thế rồi, nhạc sĩ đặt câu hỏi:
Mưa rơi vào lòng ta !
Mưa rơi vào tình ta !
Có hay chăng là mưa rơi vì chúng ta.
Phải chăng mưa chỉ là điều ngẫu nhiên, không liên can gì đến chúng ta, hay mưa có mục đích là mưa xảy ra là vì chúng ta, là để giúp chúng ta? Câu hỏi này coi bộ khó, vì nó mang tính triết học, nhưng dầu sao đi nữa, câu hỏi đã được bật ra, chúng ta "take it for granted", coi mưa như là "chuyện thường ngày ở huyện", nếu ngày nào đó mưa không rơi nữa thì sao???
Thì nhớ quay quắt về một thời thơ ấu tắm mưa Sài gòn chứ sao nữa! khi nơi chốn Tiểu Sài Gòn mình đang ở hầu như mỗi năm chỉ mưa khoảng mươi, mười lăm ngày là cùng!!! Không bao giờ ta nguôi yêu người ơi ! Với tôi "người ơi" ở đây còn gì khác hơn là những trận mưa hè dai dẳng, là nỗi nhớ Sài gòn xưa không bao giờ nguôi.
Sang đoạn hai,
Mưa rơi ngoài đường đêm,
đưa em về nhà em
Mưa vui mừng quấn quýt dưới chân êm
Mưa rơi lạnh trời đen,
mưa trong lòng lên men
Mưa cho lửa tình thêm chút yếu mềm.
Cái này sao tôi thấy coi bộ "đường xa ướt mưa", sao ... anh không ở lại đây .. cho đến hết cơn mưa rồi hẵng zìa???? Mà cứ mưa triền miên dzậy thì làm sao ... zìa đây ???? Cứ đọc thêm đoạn kế tiếp là biết liền, vì mưa rơi ngoài hè đêm, còn mình ở trong nhà mà, mưa trên đầu vô biên không biết bao giờ mới hết ... mưa.
Mưa rơi ngoài hè đêm, như đôi bàn tay tiên
Ru nhe nhẹ một ca khúc không tên
Mưa to nhỏ triền miên,
mưa trên đầu vô biên
Mây ấp ủ tình duyên thêm vững bền.
***
Vì cả bài nhạc xoay quanh và lặp đi lặp lại chủ đề "mưa" như vậy, theo đúng binh pháp thì nhạc cũng phải xoay quanh một trụ, chứ không được chạy lan man. Trong bài nhạc một dấu giáng này, cái trụ đó không có gì khác hơn là hợp âm Re thứ Dm, mà trong đó nốt chính là nốt chủ âm Re. Trong các bài nhạc, thường thì nhạc có khuynh hướng đi lên, sau đó đi xuống, bài này nói chung cũng không là ngoại lệ, nhưng bạn thấy câu đầu khác cái ở chỗ là nó bắt đầu từ Re, sau đó đi xuống Si và La rồi trở lên lại Re, có lẽ mục đích để theo lời ca bắt nguồn từ nghìn xưa, từ tuổi thơ, trước khi đến thời đểm hiện tại là nốt chủ âm Re trưởng.
Sau đó, nhạc tuần tự như tiến đi theo hợp âm Re thứ từ từ lên nốt Fa, nốt La, rồi đến nốt Si rồi cuối cùng trở về nốt La. Tôi nghĩ mục đích của chuyển động này là tạo cảm giác như cơn mưa dầm dề, lê thê, dâng từ từ
Cái đặc biệt trong nhạc Phạm Duy là bài nào ông cũng tìm cách làm mới lạ hơn các bài đã làm, lần này ông "để" vào một chuyển cung. Trong bài, chỗ chuyển cung đó bất chợt rơi vào giữa đoạn, khi tác giả cho hợp âm "chùng" xuống cả ba nốt Re Fa La một quãng hai (whole step) thành Do Mi b Sol, tức là giới thiệu thêm hai nốt Mi giáng và La giáng vào bài nhạc.
Cái thú vị là nhạc sĩ chỉ chuyển cung một trường canh thôi, sau đó nhạc lại trả về cung Re thứ như cũ, nhưng cũng đủ làm cho ta xốn xang, bồi hồi, hệt như khi ta hít vào mùi ẩm ướt của đất khi được mưa chợt tuôn trào.
Sau khi hát đủ hai phiên khúc, với khoảng cách giữa các nốt cố tình làm cho không lớn hơn quãng 3, nhạc sĩ đã taọ một không khí thật khác lạ bằng cách đẩy các nốt nhạc lên một bát độ, đồng thời tạo nên nhiều quãng lớn (La đến Ré: lòng ta), nghe rõ là quãng bốn hơn vì ở hẳn một bát độ cao hơn, không như ở phiên khúc, hoặc rải nhanh các nốt từ Ré xuống Re chỉ trong 4 nốt (câu: có hay chăng là ..) Đây là thủ pháp làm điệp khúc tương phản rõ nét với phiên khúc, một đằng thì nốt dưới thấp và quãng nhỏ, một đằng thì nốt cao và quãng nhảy lớn.
Cuối cùng, để tri ân và khẳng định lòng yêu thương và biết ơn thiên nhiên thông qua hình tượng mưa, nhạc sĩ cho ta đi lại từ đầu phiên khúc với gần trọn nửa đoạn đầu, chỉ thay đổi ba nốt cuối cao vút lên đến nốt Ré, có lẽ là nốt biểu tượng cho mưa trên đầu vô biên, mây giăng vải màn sô nuôi giấc mơ!
Vì trong điệp khúc cũng có phần lớn phiên khúc, như đã mô tả ở trên, khi hát xong bài ta thấy đoạn nhạc
Mưa rơi từ nghìn xưa, mưa rơi về nẻo mơ
Mưa đem sầu Thiên Thu đến cho ta
được nhắc đi nhắc lại sáu lần, vậy là mưa dầm dề rồi chứ còn gì nữa. Tuy vậy, cú chuyển cung sang Do thứ ở giữa phiên khúc đã làm người nghe không cảm thấy chán nản vì sự lặp đi lặp lại này, ngược lại làm bài nhạc tươi mát hẳn đi.
Bài viết đã khá dài, tôi cũng đã viết xuống hết các ý cần trình bày. Cảm ơn bạn đã ráng đọc bài tới lúc cuối. Hẹn gặp lại bạn trong một lần tản mạn nhạc Phạm Duy khác.
Thân mến,
Hoctro
11.18.11
http://hoctroviet.blogspot.com
Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011
Vài cảm nghĩ về "Kiếp Nào Có Yêu Nhau" Thơ Hoài Trinh Nhạc Phạm Duy
Bạn,
Tiếp tục mạch suy nghĩ về dòng nhạc Phạm Duy, bài nhạc kế tiếp tôi muốn đề cập là bài "Kiếp Nào Có Yêu Nhau", thơ của văn sĩ Minh Đức Hoài Trinh.
Tôi hỏi và được nhạc sĩ gửi tặng một số nhạc phẩm scan lại từ trước 1975, trong đó có bài này, kể cả trang đầu có bức họa thật đẹp. Mời bạn cùng xem bài thơ, nhạc với notes, và lời bài hát.
***
Kiếp Nào Có Yêu Nhau
Minh Đức Hoài Trinh
Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi .
Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ .
Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở .
Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh khong lo sợ .
Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi ?
Nguồn: Đặc Trưng
***
***
"Kiếp Nào Có Yêu Nhau"
Thơ Hoài Trinh
Nhạc Phạm Duy
Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em,
đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi,
môi răn đã quên cười.
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng,
gặp người chăng,
nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ
đêm sâu gối ơ thờ.
Kiếp nào có yêu nhau
Thì xin tìm đến mai sau
Hoa xanh khi chưa nở
Tình xanh khi chưa lo sợ
Bao giờ có yêu nhau
Thì xin gạt hết thương đau
Anh đâu anh đâu rồi?
Anh đâu anh đâu rồi?
Đừng nhìn nhau nữa anh ơi
Xa nhau đã xa rồi,
quên nhau đã quên rồi
Còn nhìn chi,
còn nhìn chi nữa anh ơi
Nước mắt đã buông rơi
theo tiếng hát qua đời
Đừng nhìn nhau nữa... anh ơi!
***
Mời thưởng thức Kiếp Nào Có Yêu Nhau - trình bày: Bác Sĩ Bích Liên - Hòa âm Duy Cường
***
Khác với bài "Hoa Rụng Ven Sông" (mà tôi đã lần đầu tập phân tích nhạc Phạm Duy cách đây gần tròn sáu năm), nhạc sĩ chỉ uốn ý có sẵn cho phù hợp với giai điệu, trong bài này ta thấy nhạc sĩ cho thêm nhiều chữ, nhiều chi tiết. Từ:
Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi .
thành cả một nửa của phiên khúc:
Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em,
đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi,
môi răn đã quên cười.
Cấu trúc thơ đã được đẽo gọt lại để hợp với cấu trúc nhạc. Tôi đoán rằng nhạc sĩ đã ngân nga được cái motif "Đừng nhìn em nữa anh ơi" và cái motif cân bằng thứ hai là "Hoa xanh đã phai rồi Hương trinh đã tan rồi", và chọn nó làm sườn bài chính của nhạc khúc. Caí cấu trúc này rất logic, nó khởi đầu bằng một câu tán thán với một cung nhạc rải vút lên (appergiated) "Đừng nhìn em nữa anh ơi", rồi chứng minh ngay lời cầu khẩn đó bằng hai câu nhạc tương tự nhau là "Hoa xanh đã phai rồi" và "Hương trinh đã tan rồi". Bạn cũng nên để ý đến cái cách để một cung nhạc trên từng câu nhạc mà tiếng Anh gọi là "slur" (tôi không biết tiếng Việt gọi là gì) gợi ý ca sĩ phải hát liền lạc từng câu nhạc đó, chứ không được ngắt ra nhát gừng.
Sang phần hai của phiên khúc, ta thấy nhạc sĩ đã làm tăng kich tính của câu nhạc bằng cách kheó léo nhắc lại motif nhưng với một biến thể là thêm vào ba nốt Đừng nhìn em (Là Mi Lá) trước khi lên đến nốt Mí rồi trả lại nốt Ré. Rất phù hợp với lời nhạc có tính cách van xin, vì có ai van xin một câu rồi thôi? Bạn thử hát đoạn hai, nhưng bỏ bớt ba chữ đầu, chỉ hát "Đừng nhìn em nữa anh ơi", bạn sẽ thấy bài nhạc kém hay hẳn đi.
Vì cấu trúc nhạc đã xác định, nhạc sĩ phải điền vào hai chi tiết mới là "Đôi mi đã buông xuôi," và "môi răn đã quên cười" để làm câu nhạc đối xứng với nửa đoạn ở trên.
Đoạn phiên khúc thứ hai cũng vậy, từ:
Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ .
Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở .
Nhạc sĩ đã xắp xếp, thêm bớt chữ để đoạn trở thành
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng,
gặp người chăng,
nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ
đêm sâu gối ơ thờ.
Tiếp theo, trong điệp khúc, tiết tấu đã thay đổi từ
thành
tạo một cảm giác khang khác tuy cách dùng 4 móc đơn vẫn là cách dùng chính của bài nhạc.
Điệp khúc cũng cho thấy, đôi khi chả cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần dùng lại ý nhạc trước, vốn dĩ đã hay rồi, và lặp lại nguyên xi là ta sẽ có một câu nhạc hay. Bạn thấy trường canh sau y hệt trường canh đầu.
Sự lặp lại không chỉ có trong nhạc, mà cũng còn trong lời nhạc nữa. Bài thơ không có sự lặp lại này.
Đó, bạn thấy đó, phổ từ thơ thành nhạc khó lắm chứ đâu phải là thấy một bài thơ hay, rồi thêm nốt vào, ê a là xong bài nhạc, như tôi đã và đang sampling hằng hà sa số trên thế giới ảo này?
Hẹn bạn kỳ tản mạn sau.
Hoctro
11.15.2011
Tiếp tục mạch suy nghĩ về dòng nhạc Phạm Duy, bài nhạc kế tiếp tôi muốn đề cập là bài "Kiếp Nào Có Yêu Nhau", thơ của văn sĩ Minh Đức Hoài Trinh.
Tôi hỏi và được nhạc sĩ gửi tặng một số nhạc phẩm scan lại từ trước 1975, trong đó có bài này, kể cả trang đầu có bức họa thật đẹp. Mời bạn cùng xem bài thơ, nhạc với notes, và lời bài hát.
***
Kiếp Nào Có Yêu Nhau
Minh Đức Hoài Trinh
Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi .
Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ .
Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở .
Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh khong lo sợ .
Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi ?
Nguồn: Đặc Trưng
***
***
"Kiếp Nào Có Yêu Nhau"
Thơ Hoài Trinh
Nhạc Phạm Duy
Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em,
đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi,
môi răn đã quên cười.
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng,
gặp người chăng,
nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ
đêm sâu gối ơ thờ.
Kiếp nào có yêu nhau
Thì xin tìm đến mai sau
Hoa xanh khi chưa nở
Tình xanh khi chưa lo sợ
Bao giờ có yêu nhau
Thì xin gạt hết thương đau
Anh đâu anh đâu rồi?
Anh đâu anh đâu rồi?
Đừng nhìn nhau nữa anh ơi
Xa nhau đã xa rồi,
quên nhau đã quên rồi
Còn nhìn chi,
còn nhìn chi nữa anh ơi
Nước mắt đã buông rơi
theo tiếng hát qua đời
Đừng nhìn nhau nữa... anh ơi!
***
Mời thưởng thức Kiếp Nào Có Yêu Nhau - trình bày: Bác Sĩ Bích Liên - Hòa âm Duy Cường
***
Khác với bài "Hoa Rụng Ven Sông" (mà tôi đã lần đầu tập phân tích nhạc Phạm Duy cách đây gần tròn sáu năm), nhạc sĩ chỉ uốn ý có sẵn cho phù hợp với giai điệu, trong bài này ta thấy nhạc sĩ cho thêm nhiều chữ, nhiều chi tiết. Từ:
Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi .
thành cả một nửa của phiên khúc:
Đừng nhìn em nữa anh ơi
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi
Đừng nhìn em,
đừng nhìn em nữa anh ơi
Đôi mi đã buông xuôi,
môi răn đã quên cười.
Cấu trúc thơ đã được đẽo gọt lại để hợp với cấu trúc nhạc. Tôi đoán rằng nhạc sĩ đã ngân nga được cái motif "Đừng nhìn em nữa anh ơi" và cái motif cân bằng thứ hai là "Hoa xanh đã phai rồi Hương trinh đã tan rồi", và chọn nó làm sườn bài chính của nhạc khúc. Caí cấu trúc này rất logic, nó khởi đầu bằng một câu tán thán với một cung nhạc rải vút lên (appergiated) "Đừng nhìn em nữa anh ơi", rồi chứng minh ngay lời cầu khẩn đó bằng hai câu nhạc tương tự nhau là "Hoa xanh đã phai rồi" và "Hương trinh đã tan rồi". Bạn cũng nên để ý đến cái cách để một cung nhạc trên từng câu nhạc mà tiếng Anh gọi là "slur" (tôi không biết tiếng Việt gọi là gì) gợi ý ca sĩ phải hát liền lạc từng câu nhạc đó, chứ không được ngắt ra nhát gừng.
Sang phần hai của phiên khúc, ta thấy nhạc sĩ đã làm tăng kich tính của câu nhạc bằng cách kheó léo nhắc lại motif nhưng với một biến thể là thêm vào ba nốt Đừng nhìn em (Là Mi Lá) trước khi lên đến nốt Mí rồi trả lại nốt Ré. Rất phù hợp với lời nhạc có tính cách van xin, vì có ai van xin một câu rồi thôi? Bạn thử hát đoạn hai, nhưng bỏ bớt ba chữ đầu, chỉ hát "Đừng nhìn em nữa anh ơi", bạn sẽ thấy bài nhạc kém hay hẳn đi.
Vì cấu trúc nhạc đã xác định, nhạc sĩ phải điền vào hai chi tiết mới là "Đôi mi đã buông xuôi," và "môi răn đã quên cười" để làm câu nhạc đối xứng với nửa đoạn ở trên.
Đoạn phiên khúc thứ hai cũng vậy, từ:
Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ .
Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở .
Nhạc sĩ đã xắp xếp, thêm bớt chữ để đoạn trở thành
Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng Thu gẫy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ.
Gặp người chăng,
gặp người chăng,
nhắn cho ta
Hoa xanh đã bơ vơ
đêm sâu gối ơ thờ.
Tiếp theo, trong điệp khúc, tiết tấu đã thay đổi từ
thành
tạo một cảm giác khang khác tuy cách dùng 4 móc đơn vẫn là cách dùng chính của bài nhạc.
Điệp khúc cũng cho thấy, đôi khi chả cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần dùng lại ý nhạc trước, vốn dĩ đã hay rồi, và lặp lại nguyên xi là ta sẽ có một câu nhạc hay. Bạn thấy trường canh sau y hệt trường canh đầu.
Sự lặp lại không chỉ có trong nhạc, mà cũng còn trong lời nhạc nữa. Bài thơ không có sự lặp lại này.
Đó, bạn thấy đó, phổ từ thơ thành nhạc khó lắm chứ đâu phải là thấy một bài thơ hay, rồi thêm nốt vào, ê a là xong bài nhạc, như tôi đã và đang sampling hằng hà sa số trên thế giới ảo này?
Hẹn bạn kỳ tản mạn sau.
Hoctro
11.15.2011
Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011
Vài cảm nghĩ về nhạc phẩm "Rong Ca 1 - Người Tình Già Trên Ðầu Non" của ns Phạm Duy
Bạn,
Lang thang trên mạng, suy nghĩ về thân phận mong manh của con người, tôi dừng lại trước một bài hát mà tôi luôn ngưỡng mộ, nhưng đã không bỏ vào trong trang Phạm Duy - Những Tình Khúc Của Một Đời Người do chính tôi làm HTML và đăng trên trang phamduy.com circa 2004.
Bài này là bài đầu tiên cùa mười bài Rong Ca, mà tôi đã mua CD khoảng năm 1999-2000, khi chưa được tiếp xúc làm quen với anh Cường và Bác Duy.
Rong Ca 1
(Cựu Kim Sơn-Tháng Giêng 88)
Người tình già trên đầu non
Tuyết đã tan trên vai mỏi mòn
Giữa đám mây xanh xao chập chờn
Nhìn mặt trời thoi thóp hoàng hôn
Người tình già trên đỉnh khơi
Muốn lãng quên trăm năm một đời
Nhưng dưới thế gian mông mênh vời vợi
Người chợt nghe tiếng em chờ đợi.
ÐIỆP KHÚC
'' Người tình già trong lẻ loi
Có nhớ thương.... ai ? ''
Người tình già nghe lời kêu
Lững thững đi trên con đường chiều
Xuống lũng sâu, leo qua ngọn đèo
Về một miền phơn phớt cỏ nâu
Người tình còn nhớ tuổi son
Cúi xuống hôn bông hoa thật gần
Nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm
Người tưởng nghe tiếng em thì thầm...
ÐIỆP KHÚC
'' Ðợi người tình đã từ lâu
Vẫn khát khao... nhau ''
Người từng là nắng mùa Xuân
Ðã dắt em đi trên đường trần
Ðã vuốt ve em trong Hạ mềm
Rồi lạnh lùng Thu đến... lìa em
Người trở thành cây mùa Ðông
Lá úa rơi vun cao cội nguồn
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần
Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn
ÐIỆP KHÚC
Người tình vào cuộc tử sinh
Sống chết lung... linh.
Thành người tình đang trẻ ngây
Sẽ đứng lên mê say từng ngày
Cất bước Xuân đi qua Hạ dài,
Người hẹn người leo thế kỷ chơi
Một đời người trong tầm tay
Sống với nhau hơn ba vạn ngày
Xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy
Chẳng vì Thu với Ðông, ngần ngại
ÐIỆP KHÚC
Và người tình ngoảnh về non
Hát khúc Xuân... sang.
CODA
Rồi hẹn rằng sẽ về thăm
Lúc đã trăm... năm
Và người tình sẽ từ khơi
Xuống núi vui... chơi
Rồi lại từng thế kỷ sau
Cứ hoá sinh... theo.
***
Người tình già trên đầu non
Tuyết đã tan trên vai mỏi mòn
Giữa đám mây xanh xao chập chờn
Nhìn mặt trời thoi thóp hoàng hôn
Chỉ với bốn dòng, ns Phạm Duy đã mô tả rất tài tình một khung cảnh bao la vời vợi, của một người tình già đứng một mình trên đỉnh núi, nhìn về phương trời xa, nơi ánh dương đang lụi tàn, hệt như đời mình sắp đi vào chung cuộc. Nơi ta đứng cô đơn quá, vì chỉ có ta với ta mà thôi, ân oán giang hồ, vinh nhục cũng đã nhiều, hiểu ta cũng chẳng có ai khác, ngoài ánh dương cũng đang lụi tàn, thoi thóp, hoặc đám mây xanh xao chập chờn ...
Người tình già trên đỉnh khơi
Muốn lãng quên trăm năm một đời
Nhưng dưới thế gian mông mênh vời vợi
Người chợt nghe tiếng em chờ đợi.
Cô đơn quá, cả ba câu tiếp theo cũng vẫn cái mênh mông, mê mê tỉnh tỉnh giữa sống và chết, mộng và thực đó, thì ở câu cuối người tình già chợt thấy lóe lên một niềm hy vọng: Em. Em ở đây thật có nhiều nghĩa: người vợ, những người tình cũ, âm nhạc và nàng Thơ, cuộc đời với những vinh nhục, followers/(likes:-) ... tất cả quyện lấy nhau tạo một niềm hy vọng nơi người tình già.
' Người tình già trong lẻ loi
Có nhớ thương.... ai ? ''
Đấy, các followers hỏi người tình già có còn nhớ đến họ chăng, nàng thơ năm xưa hỏi ông có còn nhớ đến "vạt tóc nâu xưa, từng cánh hoa khô" hay không, và Chị Hằng thì hỏi thăm Chú Cuội vẫn còn quên đường về dương gian hay không?
Ánh trăng vàng
Bên người đẹp yêu chồng
Khúc Nghê Thường
Quên đường về dương gian (Chú Cuội - Phạm Duy)
Đoạn lời nhạc tiếp theo là một tiếp nối của Cỏ Hồng khi xưa:
Em ơi ! Ðây con đồi dài,
như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu đương. (Cỏ Hồng - Phạm Duy)
Cũng với tâm thức "rũ áo nơi đô thành" ấy, lần này người tình già đã
... nghe lời kêu
Lững thững đi trên con đường chiều
Xuống lũng sâu, leo qua ngọn đèo
Về một miền phơn phớt cỏ nâu
Người tình còn nhớ tuổi son
Cúi xuống hôn bông hoa thật gần
Nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm
Người tưởng nghe tiếng em thì thầm...
Ta với đời vẫn còn nợ nhau nhiều đấy chứ, dẫu tạ ơn đời bao nhiêu vẫn chưa đủ.Vậy nên chăng ta vẫn còn khát khao nhau?
'' Ðợi người tình đã từ lâu
Vẫn khát khao... nhau ''
Tôi vẫn thường khâm phục những nhạc sĩ viết trọn bốn mùa trong một bài hát, một đoạn hát, hay một concerto, nhưng tôi vẫn khâm phục cách viết của ns Phạm Duy nhất, khi bốn mùa được gói trọn trong một phiên khúc, cùng ẩn tàng thật nhiều ý nghĩa:
Người từng là nắng mùa Xuân
Ðã dắt em đi trên đường trần
Ðã vuốt ve em trong Hạ mềm
Rồi lạnh lùng Thu đến... lìa em
Người trở thành cây mùa Ðông
Lá úa rơi vun cao cội nguồn
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần
Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn
Trong cái chết, dậy lên Sự Sống mãnh liệt của những nụ hoa nở tràn, hệt như trong bài diễn văn của Steve Jobs: "bởi chưng Sự chết là sáng chế tuyệt vời, độc nhất vô nhị của Sự sống. Nó là tác nhân làm thay đổi Sự Sinh Tồn. Nó dẹp bỏ đi những gì cũ kỹ để dọn chỗ cho cái mới tiếp vào." Giời ạ! Nhìn qua bên phải bên trái, chỗ nào cũng có tí Thiền, thế lày là thế lào?
Vâng, theo luật tử sinh, luân hồi thì ai cũng sẽ thành một kiếp sống khác, cỏ cây hay thú vật, và lại một "bốn mùa" thật tuyệt diệu khác nữa của nhạc sĩ, kể cả vòng kim cô luân hồi đã báo trước với "Hát khúc Xuân... sang" ở cuối câu.
Thành người tình đang trẻ ngây
Sẽ đứng lên mê say từng ngày
Cất bước Xuân đi qua Hạ dài,
Người hẹn người leo thế kỷ chơi
Một đời người trong tầm tay
Sống với nhau hơn ba vạn ngày
Xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy
Chẳng vì Thu với Ðông, ngần ngại
...
Và người tình ngoảnh về non
Hát khúc Xuân... sang.
Từ cõi khơi chừng, một chữ làm nên một cuộc đối thoại âm nhạc hy hữu, nhạc sĩ Phạm Duy cố gắng hứa với đời rằng sẽ thỉnh thoảng về thăm,
Rồi hẹn rằng sẽ về thăm
Lúc đã trăm... năm
Và người tình sẽ từ khơi
Xuống núi vui... chơi
Rồi lại từng thế kỷ sau
Cứ hoá sinh... theo.
Trong cả bài nhạc, duy nhất chỗ này theo tôi là chỗ hơi gượng ép, tuy rất phóng khoáng. Tôi cảm thấy bài nhạc sẽ hay hơn nếu người tình già đừng hứa như vậy. Kết có hậu quá. Tôi mà viết đoạn đó, tôi sẽ cho người tình già đi chơi những cõi khác như Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu luôn, thiếu gì những chỗ khác để thăm, và khỏi thèm nghe những lời đường mật rủ rê về thăm chốn cũ. Hóa Sinh thì trời bắt đi đâu phải đi đó, chứ đâu có quyền chọn, quyền hứa :-) Nhưng tôi đâu phải là người tình già? Nên tôi cũng không thể trách người tình già, tôi chỉ biết tạ ơn đời, tạ ơn người tình già đã cho tôi biết một dòng nhạc kiệt xuất, để tôi có thể ngân nga trong trí tưởng mỗi khi chiêm nghiệm về cuộc sống.
Hẹn bạn kỳ tản mạn sau.
Hoctro
http://hoctroviet.blogspot.com/
11.13.11
Lang thang trên mạng, suy nghĩ về thân phận mong manh của con người, tôi dừng lại trước một bài hát mà tôi luôn ngưỡng mộ, nhưng đã không bỏ vào trong trang Phạm Duy - Những Tình Khúc Của Một Đời Người do chính tôi làm HTML và đăng trên trang phamduy.com circa 2004.
Bài này là bài đầu tiên cùa mười bài Rong Ca, mà tôi đã mua CD khoảng năm 1999-2000, khi chưa được tiếp xúc làm quen với anh Cường và Bác Duy.
Rong Ca 1
Người Tình Già Trên Ðầu Non
(Hoá Sinh)
(Cựu Kim Sơn-Tháng Giêng 88)
Người tình già trên đầu non
Tuyết đã tan trên vai mỏi mòn
Giữa đám mây xanh xao chập chờn
Nhìn mặt trời thoi thóp hoàng hôn
Người tình già trên đỉnh khơi
Muốn lãng quên trăm năm một đời
Nhưng dưới thế gian mông mênh vời vợi
Người chợt nghe tiếng em chờ đợi.
ÐIỆP KHÚC
'' Người tình già trong lẻ loi
Có nhớ thương.... ai ? ''
Người tình già nghe lời kêu
Lững thững đi trên con đường chiều
Xuống lũng sâu, leo qua ngọn đèo
Về một miền phơn phớt cỏ nâu
Người tình còn nhớ tuổi son
Cúi xuống hôn bông hoa thật gần
Nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm
Người tưởng nghe tiếng em thì thầm...
ÐIỆP KHÚC
'' Ðợi người tình đã từ lâu
Vẫn khát khao... nhau ''
Người từng là nắng mùa Xuân
Ðã dắt em đi trên đường trần
Ðã vuốt ve em trong Hạ mềm
Rồi lạnh lùng Thu đến... lìa em
Người trở thành cây mùa Ðông
Lá úa rơi vun cao cội nguồn
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần
Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn
ÐIỆP KHÚC
Người tình vào cuộc tử sinh
Sống chết lung... linh.
Thành người tình đang trẻ ngây
Sẽ đứng lên mê say từng ngày
Cất bước Xuân đi qua Hạ dài,
Người hẹn người leo thế kỷ chơi
Một đời người trong tầm tay
Sống với nhau hơn ba vạn ngày
Xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy
Chẳng vì Thu với Ðông, ngần ngại
ÐIỆP KHÚC
Và người tình ngoảnh về non
Hát khúc Xuân... sang.
CODA
Rồi hẹn rằng sẽ về thăm
Lúc đã trăm... năm
Và người tình sẽ từ khơi
Xuống núi vui... chơi
Rồi lại từng thế kỷ sau
Cứ hoá sinh... theo.
***
Người tình già trên đầu non
Tuyết đã tan trên vai mỏi mòn
Giữa đám mây xanh xao chập chờn
Nhìn mặt trời thoi thóp hoàng hôn
Chỉ với bốn dòng, ns Phạm Duy đã mô tả rất tài tình một khung cảnh bao la vời vợi, của một người tình già đứng một mình trên đỉnh núi, nhìn về phương trời xa, nơi ánh dương đang lụi tàn, hệt như đời mình sắp đi vào chung cuộc. Nơi ta đứng cô đơn quá, vì chỉ có ta với ta mà thôi, ân oán giang hồ, vinh nhục cũng đã nhiều, hiểu ta cũng chẳng có ai khác, ngoài ánh dương cũng đang lụi tàn, thoi thóp, hoặc đám mây xanh xao chập chờn ...
Người tình già trên đỉnh khơi
Muốn lãng quên trăm năm một đời
Nhưng dưới thế gian mông mênh vời vợi
Người chợt nghe tiếng em chờ đợi.
Cô đơn quá, cả ba câu tiếp theo cũng vẫn cái mênh mông, mê mê tỉnh tỉnh giữa sống và chết, mộng và thực đó, thì ở câu cuối người tình già chợt thấy lóe lên một niềm hy vọng: Em. Em ở đây thật có nhiều nghĩa: người vợ, những người tình cũ, âm nhạc và nàng Thơ, cuộc đời với những vinh nhục, followers/(likes:-) ... tất cả quyện lấy nhau tạo một niềm hy vọng nơi người tình già.
' Người tình già trong lẻ loi
Có nhớ thương.... ai ? ''
Đấy, các followers hỏi người tình già có còn nhớ đến họ chăng, nàng thơ năm xưa hỏi ông có còn nhớ đến "vạt tóc nâu xưa, từng cánh hoa khô" hay không, và Chị Hằng thì hỏi thăm Chú Cuội vẫn còn quên đường về dương gian hay không?
Ánh trăng vàng
Bên người đẹp yêu chồng
Khúc Nghê Thường
Quên đường về dương gian (Chú Cuội - Phạm Duy)
Đoạn lời nhạc tiếp theo là một tiếp nối của Cỏ Hồng khi xưa:
Em ơi ! Ðây con đồi dài,
như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu đương. (Cỏ Hồng - Phạm Duy)
Cũng với tâm thức "rũ áo nơi đô thành" ấy, lần này người tình già đã
... nghe lời kêu
Lững thững đi trên con đường chiều
Xuống lũng sâu, leo qua ngọn đèo
Về một miền phơn phớt cỏ nâu
Người tình còn nhớ tuổi son
Cúi xuống hôn bông hoa thật gần
Nghe suối vẫn reo trong hang rì rầm
Người tưởng nghe tiếng em thì thầm...
Ta với đời vẫn còn nợ nhau nhiều đấy chứ, dẫu tạ ơn đời bao nhiêu vẫn chưa đủ.Vậy nên chăng ta vẫn còn khát khao nhau?
'' Ðợi người tình đã từ lâu
Vẫn khát khao... nhau ''
Tôi vẫn thường khâm phục những nhạc sĩ viết trọn bốn mùa trong một bài hát, một đoạn hát, hay một concerto, nhưng tôi vẫn khâm phục cách viết của ns Phạm Duy nhất, khi bốn mùa được gói trọn trong một phiên khúc, cùng ẩn tàng thật nhiều ý nghĩa:
Người từng là nắng mùa Xuân
Ðã dắt em đi trên đường trần
Ðã vuốt ve em trong Hạ mềm
Rồi lạnh lùng Thu đến... lìa em
Người trở thành cây mùa Ðông
Lá úa rơi vun cao cội nguồn
Nhưng cuối bước đi trăm năm một lần
Ðầu cành khô bỗng hoa nở tràn
Trong cái chết, dậy lên Sự Sống mãnh liệt của những nụ hoa nở tràn, hệt như trong bài diễn văn của Steve Jobs: "bởi chưng Sự chết là sáng chế tuyệt vời, độc nhất vô nhị của Sự sống. Nó là tác nhân làm thay đổi Sự Sinh Tồn. Nó dẹp bỏ đi những gì cũ kỹ để dọn chỗ cho cái mới tiếp vào." Giời ạ! Nhìn qua bên phải bên trái, chỗ nào cũng có tí Thiền, thế lày là thế lào?
Vâng, theo luật tử sinh, luân hồi thì ai cũng sẽ thành một kiếp sống khác, cỏ cây hay thú vật, và lại một "bốn mùa" thật tuyệt diệu khác nữa của nhạc sĩ, kể cả vòng kim cô luân hồi đã báo trước với "Hát khúc Xuân... sang" ở cuối câu.
Thành người tình đang trẻ ngây
Sẽ đứng lên mê say từng ngày
Cất bước Xuân đi qua Hạ dài,
Người hẹn người leo thế kỷ chơi
Một đời người trong tầm tay
Sống với nhau hơn ba vạn ngày
Xin cố gắng nuôi sao cho tình đầy
Chẳng vì Thu với Ðông, ngần ngại
...
Và người tình ngoảnh về non
Hát khúc Xuân... sang.
Từ cõi khơi chừng, một chữ làm nên một cuộc đối thoại âm nhạc hy hữu, nhạc sĩ Phạm Duy cố gắng hứa với đời rằng sẽ thỉnh thoảng về thăm,
Rồi hẹn rằng sẽ về thăm
Lúc đã trăm... năm
Và người tình sẽ từ khơi
Xuống núi vui... chơi
Rồi lại từng thế kỷ sau
Cứ hoá sinh... theo.
Trong cả bài nhạc, duy nhất chỗ này theo tôi là chỗ hơi gượng ép, tuy rất phóng khoáng. Tôi cảm thấy bài nhạc sẽ hay hơn nếu người tình già đừng hứa như vậy. Kết có hậu quá. Tôi mà viết đoạn đó, tôi sẽ cho người tình già đi chơi những cõi khác như Hoa Kỳ, Âu Châu, Úc Châu luôn, thiếu gì những chỗ khác để thăm, và khỏi thèm nghe những lời đường mật rủ rê về thăm chốn cũ. Hóa Sinh thì trời bắt đi đâu phải đi đó, chứ đâu có quyền chọn, quyền hứa :-) Nhưng tôi đâu phải là người tình già? Nên tôi cũng không thể trách người tình già, tôi chỉ biết tạ ơn đời, tạ ơn người tình già đã cho tôi biết một dòng nhạc kiệt xuất, để tôi có thể ngân nga trong trí tưởng mỗi khi chiêm nghiệm về cuộc sống.
Hẹn bạn kỳ tản mạn sau.
Hoctro
http://hoctroviet.blogspot.com/
11.13.11
Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011
Vài suy nghĩ về "Steve Jobs", sách của Walter Isaacson
Bạn,
Cuối cùng thì tôi cũng đọc xong từ cover tới cover quyển "Steve Jobs" dài gần 600 trang, sách có nhiều điều thật thú vị. Steve thật là một người "charismatic", có một cá tính thật lạ kỳ, đúng là một nhân vật có một không hai.
Sách có nói về sự nuối tiếc của Steve đã không làm quyết định đúng đắn là mổ ngay sau khi tìm thấy cancer ở tụy tạng, mà chờ tới 9 tháng sau, khi đó thì các tế bào ung thư đã lan ra ở các vùng lân cận. Cùng cái cách suy nghĩ là không cho mở các thiết bị như iPod, iPad, v.v. Steve ngần ngại tới 9 tháng và không cho "mở" cơ thể mình ra để làm phẫu thuật. Thật là tự hại mình.
Trong lúc đọc sách thì tôi cũng hay "query" google để tìm bài viết hay, thì thấy có bài viết này: The Tweaker The real genius of Steve Jobs by Malcolm Gladwell. Đại loại là bài viết nói là Steve chỉ có giỏi ở chỗ biết thêm thắt, chế biến từ các thứ có sẵn rồi cải tiến nó thành tuyệt hảo.
Theo thiển ý, bài viết đó quá đáng. Nếu có hai điều làm tôi phục Steve nhất, thì thứ nhất là ở chỗ Steve đã hoàn toàn sáng tạo ra công ty Apple từ home garage với người bạn Wozniak. Trong khi Woz chỉ nghĩ đến chuyện cho software free, thì Steve nghĩ đến chuyện đóng gói và bán kiếm lời. Điều thứ hai làm tôi khâm phục là Steve đã trở về (sau khi bị giáng chức), và vực Apple dậy từ bờ vực phá sản, trở thành hãng software+hardware lớn nhất thế giới, vượt qua cả Microsoft. Bạn có biết là 15 năm từ khi Steve về lại Apple, Steve chỉ lấy 1$ tiền lương mỗi năm? http://money.cnn.com/galleries/2011/technology/1111/gallery.1_dollar_tech_executives/ . Bẩy tỉ Mỷ kim Steve có là do bán Pixar cho Disney, mà Pixar cũng là do Steve sáng tạo hoàn toàn, khi mua lại công ty nhỏ chuyên làm hardware và software cho computer graphics, chứ lúc đó chưa làm phim hoạt hình.
Tôi có một lý thuyết sau: vì Steve coi Apple như đứa con tinh thần lớn lao nhất của mình, tới khi gần qua đời mà vẫn lo tạo khu building mới cho Apple từng chi tiết nhỏ, nên chúng ta có thể nói Steve là một nhà sáng tạo tuyệt vời nhất, vì đã tạo không gian và con người để sáng tạo những đồ dùng iPad, iPhone, v.v. cho thế hệ này và các thế hệ nhân viên tiếp nối. Vì nghĩ là đời sống còn dài, ông không dành nhiều thời gian cho việc làm từ thiện như Bill Gates, thay vào đó ông chỉ chăm chút cho Apple của ông thôi. Thật buồn là Ông đã nửa đường gãy gánh, nếu không chúng ta sẽ còn thấy và hưởng những hướng đi và phát minh dưới tài điều khiển của ông ra sao. Một người chỉ nhận $1 và ít bonus, không như các CEO khác chỉ lo kiếm bonus làm giàu lẹ, không thể nào là người khắt khe về tiền bạc và thiếu tình nhân ái được. Theo như tin tôi đọc trên web, hãng Apple dưới sự quản trị của Tim Cook, đã tăng mức tối đa lên 10000$, tặng từ thiện dưới hình thức "matching" đóng góp của nhân viên. Thí dụ tôi là nhân viên Apple và đóng từ thiện 10000$, thì Apple sẽ bỏ vào 10000$ trong quỹ đó cho bạn. (Đây cũng là cách tôi đóng từ thiện hàng năm qua United Way, nhưng hãng tôi chỉ match 50% thôi, ví dụ tôi đóng 100$ thì hãng cho thêm 50$. Tôi khoái cách này, vì tự nhiên có thêm tiền đóng góp cho quỹ mình thích.)
Wow, trước khi xem sách tôi chẳng biết nhiều về Steve, còn bây giờ tôi thấy tôi học thêm được nhiều điều quá. Quyển sách rất trung thực trong cách mô tả tính cách của Steve, đầy đủ giận ghét, mưu toan, tình cảm,v.v thật là một cuốn sách đáng được xem đi xem lại.
Hoctro
11.12.11
Cuối cùng thì tôi cũng đọc xong từ cover tới cover quyển "Steve Jobs" dài gần 600 trang, sách có nhiều điều thật thú vị. Steve thật là một người "charismatic", có một cá tính thật lạ kỳ, đúng là một nhân vật có một không hai.
Sách có nói về sự nuối tiếc của Steve đã không làm quyết định đúng đắn là mổ ngay sau khi tìm thấy cancer ở tụy tạng, mà chờ tới 9 tháng sau, khi đó thì các tế bào ung thư đã lan ra ở các vùng lân cận. Cùng cái cách suy nghĩ là không cho mở các thiết bị như iPod, iPad, v.v. Steve ngần ngại tới 9 tháng và không cho "mở" cơ thể mình ra để làm phẫu thuật. Thật là tự hại mình.
Trong lúc đọc sách thì tôi cũng hay "query" google để tìm bài viết hay, thì thấy có bài viết này: The Tweaker The real genius of Steve Jobs by Malcolm Gladwell. Đại loại là bài viết nói là Steve chỉ có giỏi ở chỗ biết thêm thắt, chế biến từ các thứ có sẵn rồi cải tiến nó thành tuyệt hảo.
Theo thiển ý, bài viết đó quá đáng. Nếu có hai điều làm tôi phục Steve nhất, thì thứ nhất là ở chỗ Steve đã hoàn toàn sáng tạo ra công ty Apple từ home garage với người bạn Wozniak. Trong khi Woz chỉ nghĩ đến chuyện cho software free, thì Steve nghĩ đến chuyện đóng gói và bán kiếm lời. Điều thứ hai làm tôi khâm phục là Steve đã trở về (sau khi bị giáng chức), và vực Apple dậy từ bờ vực phá sản, trở thành hãng software+hardware lớn nhất thế giới, vượt qua cả Microsoft. Bạn có biết là 15 năm từ khi Steve về lại Apple, Steve chỉ lấy 1$ tiền lương mỗi năm? http://money.cnn.com/galleries/2011/technology/1111/gallery.1_dollar_tech_executives/ . Bẩy tỉ Mỷ kim Steve có là do bán Pixar cho Disney, mà Pixar cũng là do Steve sáng tạo hoàn toàn, khi mua lại công ty nhỏ chuyên làm hardware và software cho computer graphics, chứ lúc đó chưa làm phim hoạt hình.
Tôi có một lý thuyết sau: vì Steve coi Apple như đứa con tinh thần lớn lao nhất của mình, tới khi gần qua đời mà vẫn lo tạo khu building mới cho Apple từng chi tiết nhỏ, nên chúng ta có thể nói Steve là một nhà sáng tạo tuyệt vời nhất, vì đã tạo không gian và con người để sáng tạo những đồ dùng iPad, iPhone, v.v. cho thế hệ này và các thế hệ nhân viên tiếp nối. Vì nghĩ là đời sống còn dài, ông không dành nhiều thời gian cho việc làm từ thiện như Bill Gates, thay vào đó ông chỉ chăm chút cho Apple của ông thôi. Thật buồn là Ông đã nửa đường gãy gánh, nếu không chúng ta sẽ còn thấy và hưởng những hướng đi và phát minh dưới tài điều khiển của ông ra sao. Một người chỉ nhận $1 và ít bonus, không như các CEO khác chỉ lo kiếm bonus làm giàu lẹ, không thể nào là người khắt khe về tiền bạc và thiếu tình nhân ái được. Theo như tin tôi đọc trên web, hãng Apple dưới sự quản trị của Tim Cook, đã tăng mức tối đa lên 10000$, tặng từ thiện dưới hình thức "matching" đóng góp của nhân viên. Thí dụ tôi là nhân viên Apple và đóng từ thiện 10000$, thì Apple sẽ bỏ vào 10000$ trong quỹ đó cho bạn. (Đây cũng là cách tôi đóng từ thiện hàng năm qua United Way, nhưng hãng tôi chỉ match 50% thôi, ví dụ tôi đóng 100$ thì hãng cho thêm 50$. Tôi khoái cách này, vì tự nhiên có thêm tiền đóng góp cho quỹ mình thích.)
Wow, trước khi xem sách tôi chẳng biết nhiều về Steve, còn bây giờ tôi thấy tôi học thêm được nhiều điều quá. Quyển sách rất trung thực trong cách mô tả tính cách của Steve, đầy đủ giận ghét, mưu toan, tình cảm,v.v thật là một cuốn sách đáng được xem đi xem lại.
Hoctro
11.12.11
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011
11.11.11 - Vài cảm nhận nhỏ về bài "Cho Nhau"
Tôi post vội một post nhanh trước khi đi làm. hôm nay thật là ngày đặc biệt, 100 năm mới có một lần: sáu con số một, lần trước là 11.11.1911.
Have a great day!
***
***
Cho nhau chẳng tiếc gì nhau
Cho nhau gửi đã từ lâu
Cho nhau cho lúc sơ sinh ngày đầu
Cho những hoa niên nhịp cầu
Ðưa tuổi thơ đến về đâu ?
Cho nhau nào có gì đâu !
Cho nhau dù có là bao
Cho nhau cho phút yêu đương lần đầu
Cho rất luôn luôn cuộc sầu
Cho tình cho cả niềm đau.
Cho nhau làn tóc làn tơ
Cho nhau cả mắt trời cho
Cho nhau tiếng khóc hay câu vui đùa
Cho chiếc nôi cho nấm mồ
Cho rồi xin lại tự do.
Cho nhau ngòi bút cùn trơ
Cho nhau đàn đứt đường tơ
Cho nhau cho những câu thơ tàn mùa
Cho nốt đêm mơ về già
Cho cả nhan sắc Nàng Thơ.
Cho nhau tình nghĩa đỏ đen
Cho nhau thù oán hờn ghen
Cho nhau, xin nhớ cho nhau bạc tiền
Cho cõi âm ty một miền
Cho rồi cho cả đời tiên.
Cho nhau này dãy Trường Sơn
Cho nhau cả bốn trùng dương
Quê hương xin vẫn cho nhau như thường
Cho dứt tay chia đôi đường
Cho rồi, xin chẳng còn vương !
****
Trước và sau đợt tình khúc tìm nhau, dìu nhau, kiếp nào có yêu nhau, đừng xa nhau... tôi còn soạn thêm dăm ba bài hát trước khi chúng tôi xa nhau. Trước hết là bài CHO NHAU. Trong bài này tôi muốn được dâng cho người yêu tất cả, không thiếu một thứ gì, chỉ xin giữ lại một điều: đó là sự tự do cho nhau. (Nhạc Sĩ Phạm Duy)
Trích từ Phạm Duy Tổng Quát - Chương Tiếp Tục Ði Tiếp Tục Yêu
***
Bài nhạc này là một bài được xếp vào loại nhạc tình theo như lời tác giả, nhưng khi đọc kỹ tôi thấy nó áp dụng cho tất cả mọi thứ tình cảm trên đời này. Tình yêu thương Bố Mẹ, người vợ hiền và con cái, thương anh em trong nhà cũng như bạn bè, đồng loại, tình thương thiên nhiên, với một tấm lòng bao dung, yêu mà không cần được yêu lại. Thật ra mà nói, lời nhạc của bài này thật nhẹ nhàng mà cũng thật thâm trầm, mỗi chi tiết đi từ cái khởi đầu đến cái tận cùng: Cho chiếc nôi cho nấm mồ. Và tiếp theo là một nghịch lý: Cho rồi xin lại tự do. Trước đó, phải kể đến một khởi thủy đến tận cùng khác:
Cho nhau cho lúc sơ sinh ngày đầu
Cho những hoa niên nhịp cầu
Ðưa tuổi thơ đến về đâu ?
Cho nhau, cũng là một lời căn dặn chỉ cho nhau tình nghĩa, chứ chẳng nên cho bạc tiền, vì nó sẽ kéo theo cả một trùng trùng bể khổ:
Cho nhau, xin nhớ cho nhau bạc tiền
Cho cõi âm ty một miền
Cho rồi cho cả đời tiên.
Rồi sau rốt:
Cho nhau này dãy Trường Sơn
Cho nhau cả bốn trùng dương
Quê hương xin vẫn cho nhau như thường
Cho dứt tay chia đôi đường
Cho rồi, xin chẳng còn vương !
Tại sao tôi đã cho những người ở lại cả mảnh đất Mẹ để dứt lòng ra đi, mà hai chục năm sau vẫn còn vương vấn với những dòng chữ Việt, những lời nhạc Việt, với suy nghĩ và cảm tính Việt, trong khi hằng ngày thì nói và viết bằng Anh ngữ, chỉ trừ khi thỉnh thoảng tán dóc với đồng nghiệp người Việt ngồi gần bên? Tại sao tôi đã dứt tay chia đôi đường, thậm chí không muốn trở về vì Sài thành chẳng còn gì như năm xưa, trước Nhà Hát Thành Phố thì có hai bà tây ngực trần, Givral thì đã bị đóng cửa, v.v. và v.v. ? Có lẽ là vì tôi còn quá sợ hãi vì những gì đã xảy ra cho gia đình tôi, bên nội thì di tản, bên ngoại thì tù cải tạo, v.v và v.v. Tôi vẫn còn hãi sợ vì sự cho lại của họ.
Nhưng ... Đã cho rồi, sao vẫn còn vương? chắc tôi còn tự hỏi câu đó dài dài ...
Chúc bạn một cuối tuần vui vẻ.
hoctro
11.11.11
Have a great day!
***
***
CHO NHAU
Cho nhau chẳng tiếc gì nhau
Cho nhau gửi đã từ lâu
Cho nhau cho lúc sơ sinh ngày đầu
Cho những hoa niên nhịp cầu
Ðưa tuổi thơ đến về đâu ?
Cho nhau nào có gì đâu !
Cho nhau dù có là bao
Cho nhau cho phút yêu đương lần đầu
Cho rất luôn luôn cuộc sầu
Cho tình cho cả niềm đau.
Cho nhau làn tóc làn tơ
Cho nhau cả mắt trời cho
Cho nhau tiếng khóc hay câu vui đùa
Cho chiếc nôi cho nấm mồ
Cho rồi xin lại tự do.
Cho nhau ngòi bút cùn trơ
Cho nhau đàn đứt đường tơ
Cho nhau cho những câu thơ tàn mùa
Cho nốt đêm mơ về già
Cho cả nhan sắc Nàng Thơ.
Cho nhau tình nghĩa đỏ đen
Cho nhau thù oán hờn ghen
Cho nhau, xin nhớ cho nhau bạc tiền
Cho cõi âm ty một miền
Cho rồi cho cả đời tiên.
Cho nhau này dãy Trường Sơn
Cho nhau cả bốn trùng dương
Quê hương xin vẫn cho nhau như thường
Cho dứt tay chia đôi đường
Cho rồi, xin chẳng còn vương !
****
Trước và sau đợt tình khúc tìm nhau, dìu nhau, kiếp nào có yêu nhau, đừng xa nhau... tôi còn soạn thêm dăm ba bài hát trước khi chúng tôi xa nhau. Trước hết là bài CHO NHAU. Trong bài này tôi muốn được dâng cho người yêu tất cả, không thiếu một thứ gì, chỉ xin giữ lại một điều: đó là sự tự do cho nhau. (Nhạc Sĩ Phạm Duy)
Trích từ Phạm Duy Tổng Quát - Chương Tiếp Tục Ði Tiếp Tục Yêu
***
Bài nhạc này là một bài được xếp vào loại nhạc tình theo như lời tác giả, nhưng khi đọc kỹ tôi thấy nó áp dụng cho tất cả mọi thứ tình cảm trên đời này. Tình yêu thương Bố Mẹ, người vợ hiền và con cái, thương anh em trong nhà cũng như bạn bè, đồng loại, tình thương thiên nhiên, với một tấm lòng bao dung, yêu mà không cần được yêu lại. Thật ra mà nói, lời nhạc của bài này thật nhẹ nhàng mà cũng thật thâm trầm, mỗi chi tiết đi từ cái khởi đầu đến cái tận cùng: Cho chiếc nôi cho nấm mồ. Và tiếp theo là một nghịch lý: Cho rồi xin lại tự do. Trước đó, phải kể đến một khởi thủy đến tận cùng khác:
Cho nhau cho lúc sơ sinh ngày đầu
Cho những hoa niên nhịp cầu
Ðưa tuổi thơ đến về đâu ?
Cho nhau, cũng là một lời căn dặn chỉ cho nhau tình nghĩa, chứ chẳng nên cho bạc tiền, vì nó sẽ kéo theo cả một trùng trùng bể khổ:
Cho nhau, xin nhớ cho nhau bạc tiền
Cho cõi âm ty một miền
Cho rồi cho cả đời tiên.
Rồi sau rốt:
Cho nhau này dãy Trường Sơn
Cho nhau cả bốn trùng dương
Quê hương xin vẫn cho nhau như thường
Cho dứt tay chia đôi đường
Cho rồi, xin chẳng còn vương !
Tại sao tôi đã cho những người ở lại cả mảnh đất Mẹ để dứt lòng ra đi, mà hai chục năm sau vẫn còn vương vấn với những dòng chữ Việt, những lời nhạc Việt, với suy nghĩ và cảm tính Việt, trong khi hằng ngày thì nói và viết bằng Anh ngữ, chỉ trừ khi thỉnh thoảng tán dóc với đồng nghiệp người Việt ngồi gần bên? Tại sao tôi đã dứt tay chia đôi đường, thậm chí không muốn trở về vì Sài thành chẳng còn gì như năm xưa, trước Nhà Hát Thành Phố thì có hai bà tây ngực trần, Givral thì đã bị đóng cửa, v.v. và v.v. ? Có lẽ là vì tôi còn quá sợ hãi vì những gì đã xảy ra cho gia đình tôi, bên nội thì di tản, bên ngoại thì tù cải tạo, v.v và v.v. Tôi vẫn còn hãi sợ vì sự cho lại của họ.
Nhưng ... Đã cho rồi, sao vẫn còn vương? chắc tôi còn tự hỏi câu đó dài dài ...
Chúc bạn một cuối tuần vui vẻ.
hoctro
11.11.11
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





















